Chương 46: Không dung thứ

Cho dù Hoàng đế có yêu thương Đại Hoàng Tử đến đâu cũng không thể dung thứ nhi tử mình ngay lúc mình đang khỏe mạnh cầu mong mình chết, sớm ngày đăng cơ.

“Phụ hoàng, đây đều là những chuyện do Vĩnh Ninh Bá phủ làm, không liên quan gì đến nhi tử!”

Đầu gối Đại Hoàng Tử nhích lên phía trước, khấu đầu với Hoàng đế, viền mắt đỏ hoe, ngôn từ khẩn khoản: “Phụ hoàng, người nhìn con trưởng thành, người còn không hiểu con sao? Con thừa nhận là con muốn làm Thái tử, con vẫn luôn cố gắng để trở thành Thái tử mà phụ hoàng mong muốn, vì con biết… phụ hoàng nhất định sẽ lựa chọn đứa con mà người yêu thương nhất, xuất sắc nhất làm Thái tử, con…con chỉ muốn trở thành đứa con ưu tú nhất của phụ hoàng, làm một đứa con khiến phụ Hoàng Tử hào, mới đi tranh chức vị Thái tử! Nhưng mấy lời đăng cơ phong Hậu… con tuyệt đối chưa từng nói!”

Đại Hoàng Tử giống hệt mẫu thân của hắn, hiểu rất rõ tính khí và tính tình của Hoàng đế Đại Nghiệp.

Ngươi muốn cái gì cứ thẳng thắn thừa nhận với Hoàng đế, nhưng… mục đích mà ngươi muốn nhất định phải vì Hoàng đế, không cần biết là vì có được yêu thương của Hoàng đế hay là có được sự coi trọng của Hoàng đế, chỉ cần… khiến Hoàng đế yên tâm.

Chính vì Cao Quý phi biết rõ tính tình này của Hoàng đế, nên mới vinh sủng không suy nhiều năm, mới khiến Hoàng đế cho rằng bà ta không có mưu tính, trước mặt ông luôn là một cô gái bé nhỏ thích ghen tuông, tính tình hiếu thắng.

Vốn dĩ, đêm qua Đại Hoàng Tử còn muốn để Vĩnh Ninh Bá phu nhân Trần thị và Tô Minh Hàng đến Tạ phủ thỉnh tội, đem chuyện đã được Tạ gia tha thứ nói ra, giúp đỡ Vĩnh Ninh Bá phủ.

Nhưng trước mắt, lửa đã cháy lên người hắn rồi, hắn không thể cầu xin cho Vĩnh Ninh Bá phủ được nữa, chỉ đành từ bỏ, vả lại trong mắt Hoàng đế, Vĩnh Ninh Bá phủ còn không bằng một đầy tớ!

Tam Hoàng Tử nghe lời biện bạch của Đại Hoàng Tử liền biết hỏng rồi…

Quả nhiên, Đại Hoàng Tử vừa biện bạch xong, ánh mắt Hoàng đế nhìn hắn không còn lạnh lẽo như vừa nãy nữa, ngược lại có mấy phần ôn hòa mềm lòng.

Tam Hoàng Tử vội tiến lên: “Phụ hoàng, nếu Hoàng huynh chưa từng nhận lời hứa hẹn gì tiểu thư Tô gia, Vĩnh Ninh Bá cho dù có gan to như thế nào cũng không dám nói ra lời nhi nữ mình sắp làm Hoàng hậu!”

“Tam đệ nói chính xác như thế…” Đại Hoàng Tử tức giận nhìn về phía Tam Hoàng Tử, “Không lẽ là nằm ngoài cửa sổ nhà vi huynh nghe được?”

“Đủ rồi! Tranh cãi cái gì!” Hoàng đế giơ tay day day trán, “Đứng dậy hết đi!”

Đại Hoàng Tử liên tục khấu đầu với Hoàng đế: “Đa tạ phụ hoàng minh xét.”

Tam Hoàng Tử mím chặt môi, không giấu được biểu tình trên mặt, lộ ra vẻ không vui.

Trong lòng Hoàng đế đã nhận định Vĩnh Ninh Bá phủ liên lụy đến Đại Hoàng Tử, muốn dùng Đại Hoàng Tử để ép Trần Quận Tạ thị không thể hòa ly, lại còn muốn đòi hỏi Tạ gia, đúng là ngu ngốc, tự nhiên liên lụy Đại Hoàng Tử.

Không nói đến việc sĩ tộc cũng có ngạo cốt* của sĩ tộc, cho dù hiện giờ sĩ tộc đã sa sút nhưng ngạo cốt vẫn còn đó.

*Ngạo cốt: ngông nghênh, cứng cỏi

Văn nhân càng có danh vọng càng thanh cao, tính khí càng xấu càng cứng, ngay cả Hoàng đế như ông cũng phải hạ mình cầu hiền.

Vĩnh Ninh Bá phủ này giỏi lắm, chỉ là một Vĩnh Ninh Bá nhỏ nhoi, lại dám ỷ có nhi tử ông, ức hϊếp Trần Quận Tạ thị.