“Hoàng huynh đúng là có chí khí! Thân thể phụ hoàng khỏe mạnh, huynh đã nghĩ đến việc lên ngôi lập Hậu rồi cơ đấy? Uổng công phụ hoàng luôn yêu thương huynh!” Tam Hoàng Tử lạnh giọng đáp.
Nhị Hoàng Tử Tiêu Dư Lễ đeo nửa mặt nạ bạc đứng một bên, giống như chưa từng nhìn thấy huynh trưởng và đệ đệ của mình tranh đấu, loay hoay lau ngọc bội bạch ngọc ở thắt lưng.
Đại Hoàng Tử ngẩng đầu nhìn sắc mặt khó coi của Hoàng đế: “Phụ hoàng! Nhi thần chưa từng nói những lời như thế! Phụ hoàng đang độ tráng niên, nhi thần chỉ mong phụ hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế! Tuyệt đối không có thứ suy nghĩ ngu ngốc như thế! Đều là do Tô Hoán Chương ăn nói linh tinh! Xin phụ hoàng minh giám!”
Trung Thừa Ngự sử quỳ ngay giữa đại điện, tràn ngập khí phách nói: “Tô Hoán Chương ỷ có thế lực Đại Hoàng Tử không chịu hòa ly với Tạ gia, còn bắt Tạ gia cống nạp tiền tài bảo vật cho Tô gia, nếu không đưa trả lại Tạ gia sẽ là một thi thể!”
“Học giả Tạ lão của Đại Nghiệp ta, bị Tô Hoán Chương chọc tức đến thổ huyết, kéo theo thân thể ốm yếu… vội đến Biện Kinh, nghĩ đến dưới chân thiên tử Tô gia sẽ có phần kiêng dè! Ai ngờ lại bị phu nhân của Tô Hoán Chương chọc tức đến ngất xỉu, phải cõng ra khỏi Vĩnh Ninh Bá phủ! Bây giờ vẫn đang nằm trên giường không dậy nổi!”
Hoàng đế nghe học giả Tạ lão gia tức đến thổ huyết, lập tức ngồi thẳng dậy, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
“Đêm qua… Vĩnh Ninh Bá phủ phái người ra ngoài mua chuộc người tung tin đồn vu oan nhi nữ Tạ gia vụиɠ ŧяộʍ, bị đội tuần tra kinh thành bắt được tang chứng vật chứng có đủ. Lần này cùng đến Biện Kinh với Tạ lão còn có tiểu lang quân Tạ gia không chịu đựng nổi, áp giải nô bộc của Vĩnh Ninh Bá phủ đến Vĩnh Ninh Bá phủ đối chất với Tô Minh Hàng, sau khi vạch trần thủ đoạn của Vĩnh Ninh Bá phủ, cầm theo sổ sách chính tay Tô Minh Hàng ghi chép, gõ cửa từng nhà đòi đồ cưới của trưởng tỷ hắn!”
“Vĩnh Ninh Bá phủ một kế không thành lại tiếp tục tính kế, uy hϊếp tiểu lang quân Tạ gia nếu không thừa nhận nhi nữ Tạ gia vụиɠ ŧяộʍ rồi cút ra khỏi Biện Kinh, Vĩnh Ninh Bá và phu nhân sẽ để lại huyết thư, giả tự vẫn trước cửa Tạ phủ, vu oan nhi nữ Tạ gia hạ độc phụ mẫu chồng, tạm thời Đại Hoàng Tử đã nhận lời thay Vĩnh Ninh Bá phu nhân đưa huyết thư đến trước ngự tiền, xin bệ hạ đích thân định tội Tạ gia!”
Hoàng đế nặng nề nhìn nhi tử mình, Đại Hoàng Tử vội lắc đầu: “Con không có phụ hoàng! Con chưa từng nhận lời!”
Trung Thừa Ngự sử nói xong liền khấu đầu trước Hoàng đế: “Bệ hạ, Vĩnh Ninh Bá phủ đã qua lại với Đại Hoàng Tử từ lâu, sau khi gả nhi nữ vào phủ Đại Hoàng Tử, lại càng quyết tâm đi theo Đại Hoàng Tử hơn! Trần Quận Tạ thị là đại gia sĩ tộc, Tạ lão lại là học giả trong giới văn học Đại Nghiệp, mở ra thư viện Vân Sơn, dạy dỗ được hai trạng nguyên, vì Đại Nghiệp ta bồi dưỡng vô số văn nhân!”
“Tạ lão nổi tiếng nhân hậu, quân tử, thích làm việc thiện, có danh vọng cực cao trong lòng văn nhân học trò, hiện nay các học trò ở Biện Kinh đang thảo luận sôi nổi, chỉ một ngày ngắn ngủi đã có phản ứng dữ dội, chỉ trích Đại Hoàng Tử cậy quyền ức hϊếp văn nhân! Chuyện này nếu bệ hạ không xử phạt, tất sẽ khiến học trò thiên hạ lạnh lòng!”
Trung Thừa Ngự sử biết rõ trong những lời vừa rồi chỉ có một nửa sự thật, trong đó trộn lẫn cả một chút giả dối, nhưng chỉ cần một chút giả dối này thôi cũng đủ để Hoàng đế nảy sinh sự chán ghét với Đại Hoàng Tử.