Dám làm nhục bà ta, không đạp Vĩnh Ninh Bá phủ xuống sao có thể xua tan sự tức giận trong lòng!
…
Trời còn chưa hửng sáng, Nguyên Bảo đã lén quay lại Tạ phủ, thấy Tạ Vân Sơ đã thức dậy, liền thuật lại một cách sống động những chuyện đã xảy ra ở Minh Nguyệt quán cho Tạ Vân Sơ nghe.
“Nghe nói Án Tiểu Hầu gia đánh nhau với Tiết Tứ Lang nhà Hộ bộ Thượng thư! Lúc đội tuần tra kinh thành đến… hai người vẫn đánh nhau kịch liệt, chỉ là viên hồng ngọc kia, Cam Lăng cô nương vừa nghe thấy tên Án Tiểu Hầu gia đã vội đem hồng ngọc đưa cho Án Tiểu Hầu gia rồi, nói là bị người của Án Tiểu Hầu gia đem đi rồi!” Nguyên Bảo đưa khăn tay cho Tạ Vân Sơ, “Đêm nay sợ là không thể mua viên hồng ngọc về như ý của Lục Lang.”
“Không sao, đạt được mục đích là được rồi!”
Ý định ban đầu của Tạ Vân Sơ cũng không phải thật sự mua viên hồng ngọc. Độc đinh của Trưởng Công Chúa – Án Tiểu Hầu gia xuất hiện ở Minh Nguyệt quán đánh nhau.
Mức độ chấn động của chuyện này còn lớn hơn cả chuyện viên hồng ngọc hạt lựu được rao bán ở Minh Nguyệt quán.
Đặc biệt là sau khi có người nói Tô Minh Hàng từng nói, Cam Lăng cô nương khá giống Trưởng Công Chúa…trên giường gì gì đấy, quả thực bất ngờ.
Cứ chờ mà xem, Trưởng Công Chúa… nhất định không bỏ qua Vĩnh Ninh Bá phủ.
Bà ta nhất định không bỏ qua Tô Minh Hàng.
…
Tạ thị và tổ phụ muốn giành được danh tiếng rộng lượng, vậy cứ để họ giành!
Tô Minh Hàng suýt đánh chết trưởng tỷ, lại thêm thù khiến trưởng tỷ không thể sinh nở, cứ để nàng!
Trưởng tỷ mất con, còn Tô Minh Hàng kia… phải đoạn tử tuyệt tôn, thứ súc sinh đấy không xứng đáng có con.
Tạ Vân Sơ cụp mắt xuống che đi sự sắc bén, lấy khăn lau mặt: “Nói với Ngụy quản sự, phái người theo dõi Tô Minh Hàng, trước khi Đại bá có được chức vị Lễ Bộ Thượng Thư, Tô Minh Hàng đi những đâu, làm những gì, nhất định phải báo lại với ta, để tránh Vĩnh Ninh Bá phủ lại làm ra trò hề gì.”
“Vâng!” Nguyên Bảo đáp lời, không yên tâm hỏi lại, “Nhưng Lục Lang, nếu hôm nay… Ngưu Ngự sử không vạch tội Vĩnh Ninh Bá phủ trên triều thì phải làm thế nào?”
Tạ Vân Sơ nhếch mép, đặt khăn tay sang một bên: “Cho dù Ngựu Ngự sử không thượng tấu, chuyện này liên lụy đến Đại Hoàng Tử, người của Tam Hoàng Tử không thể giương mắt nhìn được, sao có thể không lấy chuyện này làm thơ? Hơn nữa… không phải còn có Trưởng Công Chúa à.”
Ngưu Ngự sử, Tam hoàng tử, Trưởng Công Chúa, cả ba phía cùng ra tay, còn phải sợ một Vĩnh Ninh Bá phủ chắc?
Không dễ gì mới đến Biện Kinh một chuyến, càng không thể nhờ cậy người Tạ thị, thế nên một khi ra tay, nhất định phải khiến cho Vĩnh Ninh Bá phủ không thể trở mình.
…
Trước buổi chiều sớm, không ít đại thần vì chuyện Tạ Vân Sơ làm ầm ĩ tối qua mà không được ngủ ngon, liên tục than oán.
Những quan viên nhận lễ của Tô phủ, làm việc cho Tô Minh Hàng, lo lắng đến chân tay run rẩy, trong lòng nhớ đến cuốn sổ của tên khốn Tô Minh Hàng, không biết cuốn sổ đó có ở chỗ Ngưu Ngự sử hay không.
Trước buổi chiều sớm, các đại thần cất giấu tâm sự, thi thoảng lại nhìn Ngưu Ngự sử, nghĩ đến việc Tạ Thị Lang xin nghỉ ở nhà hầu bệnh phụ thân, buổi chiều sáng nay Ngưu Ngự sử chắc chắn sẽ vạch tội Tô gia. Ngay cả Lễ Bộ Thượng Thư đã lớn tuổi cũng thi thoảng liếc qua Ngưu Ngự sử.