Chương 41: Tức giận

Trưởng Công Chúa lấy tay từ trong chậu sữa dê ra: “Mười viên hồng ngọc hạt lựu kia, bản cung cực kỳ thích, Thần phi sắp lâm bồn, mấy ngày trước ta đã hứa tiến cung tặng vài viên cho Thần phi rồi, thế này đi… ngươi tìm vài trân bảo trong khố phòng, phái người thay bản cung đưa đến Tạ phủ, nói… mười viên hồng ngọc kia, bản cung đã hứa đưa cho Thần phi, quả thực không thể nuốt lời.”

Hai tỳ nữ vội lấy khăn mềm lau tay cho Trưởng Công Chúa.

“Điện hạ thiện tâm, chắc hẳn Tạ gia cũng sẽ không nói gì!” Ngô ma ma cười nói.

Ngô ma ma vừa dứt lời, tỳ nữ thân cận của Trưởng Công Chúa bước vào, quỳ bên cạnh Trưởng Công Chúa thì thầm vài câu vào tai bà.

Đôi mắt phượng của Trưởng Công chúa nheo lại, quay đầu nhìn Ngọc Thiền, khuôn mặt tức giận: “Minh Nguyệt quán?”

Ngọc Thiền gật đầu: “Hầu gia sợ Điện hạ lo lắng nên mới cho người giấu diếm Điện hạ! Đêm qua Đại Lang đã được đón về rồi, trên người có vài vết thương.”

“Người bên cạnh Kiến Nhi hầu hạ kiểu gì đấy! Sao lại để Kiến Nhi đến nơi bẩn thỉu như Minh Nguyệt quán!” Trưởng Công chúa tức giận.

“Điện hạ, nô tỳ đã hỏi rõ rồi, Đại Lang bị đồng môn kéo đến Minh Nguyệt quán, là lần đầu đi! Đại Lang đánh nhau với Tứ Lang nhà Hộ bộ Thượng thư là vì một kỹ nữ trong Minh Nguyệt quán là tình nhân của Tô Minh Hàng…nàng ta có viên hồng ngọc hạt lựu giống hệt như của Điện hạ!”

“Nghe nói… viên hồng ngọc đó là đồ bồi giá của tức phụ Vĩnh Ninh Bá phủ, tổng cộng có mười hai viên! Đêm qua tiện nhân kia ngang nhiên rao bán hồng ngọc ở Minh Nguyệt quán, ai giá cao thì người đó được, Tứ Lang nhà Hộ bộ Thượng thư nói Tô Minh Hàng chỉ tặng Trưởng Công chúa mười viên, đem hai viên còn lại tặng cho con kỹ nữ đó, là vì nó giống… giống…”

Lời nói ra đến miệng, lại không dám nói tiếp.

Trưởng Công Chúa giơ tay ra hiệu cho Ngô ma ma dừng chải tóc, hai tay vịn vào tay ghế, lạnh lùng nói: “Giống cái gì? Nói!”

“Tô Minh Hàng từng nói con kỹ nữ đó có mấy phần giống Trưởng Công Chúa, Tô Minh Hàng coi con kỹ nữ đó thành Trưởng Công Chúa! Nên mới để lại hai viên hồng ngọc vốn tặng cho Công Chúa đem tặng cho ả kỹ nữ kia, còn nói… lúc trên giường Tô Minh Hàng còn gọi ả kỹ nữ kia là Trưởng Công Chúa, còn nói những lời ô uế cái gì mà nghĩ đến việc một nữ nhân cao cao tại thượng như Điện hạ…”

“Được rồi!” Ngô ma ma lạnh lùng cắt ngang lời Ngọc Thiền, “Lời ô uế như thế cũng dám nói trước mặt Điện hạ!”

Ngọc Thiền vội dập đầu, không dám ngẩng đầu lên: “Vì thế Đại Lang mới đánh nhau với Tiết Tứ Lang nhà Hộ bộ Thượng thư!”

“Láo xược! Càn rỡ!” Trưởng Công chúa nắm chặt lấy tay ghế, mặt tức giận đến đỏ bừng, “Vĩnh Ninh Bá phủ hay lắm! Tô Minh Hàng hay lắm! Tiết gia Tứ Lang được lắm! Lại dám láo xược như thế!”

“Điện hạ!” Ngô ma ma đặt lược ngọc bích trong tay cạnh hộp trang điểm, nhẹ giọng khuyên Trưởng Công chúa, “Điện hạ không cần phải tức giận với loại đê tiện đó, nếu Điện hạ cảm thấy không vui, phái người đi giải quyết ả kỹ nữ là được! Còn Vĩnh Ninh Bá phủ… người muốn trừng trị thì chỉ cần một câu thôi, có bao nhiêu người muốn làm việc cho Điện hạ kia kìa! Trước mặt chuyện hồng ngọc đã ầm ĩ lên rồi, bất luận là thật hay giả… nô tì thấy không thể tặng cho Thần phi nương nương nữa rồi.”

Trưởng Công Chúa chậm rãi dựa lưng vào thành ghế: “Đúng vậy! Không thể tặng Thần phi cũng thôi, bản cung chịu uất ức lớn như vậy, tất nhiên phải đi tìm Hoàng huynh khóc lóc một phen!”