Chương 39: Tức điên

“Tạ Vân Tiêu của Tạ gia là bạn học của Án Tri Kiến, về tình về lý tiểu lang quân Tạ gia sẽ không đến phủ Trưởng Công Chúa đòi! Chẳng qua… ta thấy Án Tri Kiến sắp tức đến điên rồi! Ha ha ha…”

Mấy công tử bột vừa nhìn thấy vẻ mặt âm u của Án Tri Kiến, cầm ly rượu lên, không nhịn được mà cười trên nỗi đau của người khác.

“Các ngươi không biết đấy thôi, ta từng nghe chính miệng Tô Minh Hàng nói, Cam Lăng cô nương của Minh Nguyệt quán khuôn mặt có vài phần giống Trưởng Công Chúa, lúc trên giường hắn gọi Cam Lăng cô nương là Trưởng Công Chúa! Chỉ cần nghĩ đến việc một nữ nhân cao cao tại thượng như Trưởng Công Chúa yêu kiều nằm dưới thân cầu xin…”

Còn chưa nói xong, cánh cửa sương phòng đã bị đá tung ra.

Còn chưa kịp nhìn rõ là ai đã thấy một thân ảnh màu xanh lao vào, đôi ủng trắng bằng da viền thêu tường vân đá vào chiếc vào đầy ắp mỹ thực, một chân đá vào tên công tử vừa nói những lời vừa rồi.

Đĩa mạ vàng, bình rượu, chén rượu đều vỡ tan tành.

Tên công tử bột kia trốn sau tấm bình phong mười tám mỹ nhân, An Tri Kiến đang đứng trên chiếc bàn thấp, bước nhanh đến lấy một chân đạp vào miệng tên công tử bột kia, mũi của hắn lập tức chảy máu, ngay cả răng cũng lung lay theo.

“Tiểu Hầu gia!”

Những người còn lại trong sương phòng nhận ra Án Tri Kiến vội vàng đứng dậy, đứng im không dám nhúc nhích, lúng túng gọi “Tiểu Hầu gia”, trong lòng bất an suy đoán, vừa nãy bọn họ nói, không biết Án Tri Kiến đã nghe được bao nhiêu rồi.

“Tiểu Hầu gia…”

Mấy người bạn của tên công tử bột kia vội tiến lên ngăn cản, bị đồng môn của Án Tri Kiến chặn lại.

“Chuyện của Tiểu Hầu gia, ta khuyên các ngươi đừng xen vào!”

“Án Tri Kiến!” Tên công tử bột bị Án Tri Kiến đá đến hoa mắt chóng mặt, hắn sờ mặt mình, hai tay bê bết máu, hoảng sợ trợn tròn mắt, nhìn Án Tri Kiến đằng đằng sát khí trước mặt, nói lớn: “Án Tri Kiến! Phụ thân ta đường đường là Nhị phẩm mệnh quan triều đình, ngươi dám sỉ nhục ta!”

Còn chưa nói xong, Án Tri Kiến đã ngồi đè lên người hắn ta, tặng hắn ta từng nắm đấm yêu thương.

“Ôi ôi ngươi đẩy cái gì!” Đồng môn của Án Tri Kiến quay đầu lại chỉ vào con cháu phú gia đẩy hắn, “Ngươi thử đẩy ta thêm lần nữa xem!”

Con cháu phú gia hất tay đồng môn của Án Tri Kiến ra: “Ngươi thử đẩy ta thêm lần nữa xem!”

Hai người nói chuyện không hợp liền lao vào đánh nhau!

Vốn chỉ có Án Tri Kiến và người khác đánh nhau, không biết tại sao lại biến thành đội ngũ hai bên đánh nhau.

Tú bà nhận được tin vội chạy đến, vừa vào cửa đã thấy một đống hỗn loạn, hoảng sợ lúng túng.

Bà ta không biết nên cản Án Tri Kiến hay là cản người khác, bên nào cũng khó, vội hét lớn: “Ai da Tiểu Hầu gia của ta ơi! Các tiểu tổ tông, các tiểu gia! Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa! Tiểu Hầu gia bớt giận, lão nô đã mang hồng ngọc đến cho ngài rồi đây… ôi ôi! Đừng đập! Đó là bình hoa Nhữ Dao!”

Tiếng hét của tú bà, cùng tiếng vỡ của bình hoa, tiếng hét the thé của các cô nương, cùng với tiếng khuyên bảo của những người khác, thu hút càng nhiều người vây quanh sương phòng xem náo nhiệt.

Nhất thời, Minh Nguyệt quán loạn đến rối tinh rối mù.

Nghe thấy tiếng rơi vỡ của bình hoa, tú bà đã muốn khóc rồi, lại thấy Án Tri Kiến đá người nào đó đập vào tấm bình phong, kêu lớn: “Tấm bình phong mỹ nhân của ta!”