“Nếu tiên sinh muốn có, vậy sáng mai quay lại! Sáng mai… viên hồng ngọc này sẽ được bán đấu giá ở Minh Nguyệt Lâu, ai ra giá cao thì thuộc về người đó!” Cam Lăng cô nương mỉm cười đứng dậy, lễ độ phúc thân, quay trở về sương phòng của mình.
Nhi tử độc nhất của Trưởng Công chúa – Án Tri Kiến bị đồng môn bạn thân lôi kéo tới Minh Nguyệt quán đang ở ngay tầng hai, sắc mặt nặng nề nhìn viên hồng ngọc ở trung tâm tầng một.
“Tri Kiến, ngươi nhìn viên hồng ngọc kia đi, có phải rất giống viên hồng ngọc mà Vĩnh Ninh Bá phủ tặng Trưởng Công Chúa không!” Đồng môn của Án Tri Kiến nhìn chằm chằm viên hồng ngọc, “Vĩnh Ninh Bá phủ này có ý gì vậy! Có khác gì sỉ nhục Trưởng Công Chúa không!”
Án Tri Kiến nghe thấy lời này, tay nắm chặt hơn, cố giữ bình tĩnh nói: “Chỉ là giống nhau mà thôi!”
“Nhưng vừa nãy phú thương kia cũng nói, viên hồng ngọc này là đồ bồi giá của đích trưởng nữ Trần Quận Tạ thị! Nghe nói trước đây Tô Minh Hàng của Vĩnh Ninh Bá phủ và Cam Lăng cô nương rất mặn nồng! Vân Tiêu đâu? Không phải hắn vẫn luôn đi theo ngươi à, hắn chính là tử tự* của Tạ gia, đó là đồ cưới của trưởng tỷ hắn, hắn là người biết rõ nhất!” Đồng môn của Án Tri Kiến vội hỏi.
*Tử tự: con nối dõi
“Hôm nay Tạ lão đến Biện Kinh, nghe nói vừa xuống thuyền là tới thẳng Vĩnh Ninh Bá phủ, sau đó được cõng ra ngoài! Vân Tiêu cũng quay về Tạ phủ hầu bệnh rồi!”
Một đồng môn khác nhìn Án Tri Kiến, nghĩ đi nghĩ lại: “Tri Kiến, chuyện này liên quan đến thể diện của Trưởng Công Chúa, ta thấy nhân lúc chuyện này chưa bị làm ầm lên, chúng ta gọi tú bà của Minh Nguyệt quán tới, mua lại viên hồng ngọc trong tay Cam Lăng cô nương! Nếu Cam Lăng cô nương này biết điều thì sẽ không giữ chặt không buông đâu!”
Sắc mặt Án Tri Kiến u ám, quay đầu nhìn tì nữ đang đứng ngoài cửa, lớn tiếng nói: “Mau đi gọi tú bà của các ngươi qua đây!”
Mấy con cháu thế gia đến xem náo nhiệt ở sương phòng bên cạnh nhận ra Án Tri Kiến, vội quay về sương phòng cùng bạn bè cười trộm.
“Khá thật! Tô Minh Hàng cũng tặng hồng ngọc cho một kỹ nữ! Con kỹ nữ này cũng to gan thật, lại dám rao bán ở ngay Minh Nguyệt quán, lại còn đúng lúc có Án Tiểu Hầu gia! Nhớ đến lúc đầu Trưởng Công Chúa nhìn thấy viên hồng ngọc hạt lựu đó vui vẻ như thế nào…”
“Án Tri Kiến… thật sự đến nơi như Minh Nguyệt quán? Hắn không sợ bị Trưởng Công Chúa cấm túc à?” Người tiếp lời bất ngờ.
“Ta vừa nghe Tam Lang của phủ An Bình Tướng quân nói, đích tôn của Trần Quận Tạ thị… cũng chính là đệ đệ của thê tử của Tô Minh Hàng, đang mang theo sổ sách ghi chép danh sách tặng lễ của Tô Minh Hàng đến từng nhà đòi đồ cưới của trưởng tỷ hắn, nghe nói đã đến phủ Ngưu Ngự sử rồi!”
“Không biết là Tô Minh Hàng tặng thứ gì cho Ngưu Ngự sử nhỉ! Các ngươi nói xem… liệu hắn có đến phủ Trưởng Công Chúa để đòi không?”
Mấy công tử bột ngươi một câu ta một câu, mấy kỹ nữ ngồi cạnh bọn họ, trong lòng vui mừng không thôi…
Cam Lăng của Minh Nguyệt Lâu đã nổi tiếng quá lâu rồi, lại còn thích giả vờ thanh cao, suốt ngày ra vẻ với họ!
Hôm nay Cam Lăng tự chọn đường chết, ngang nhiên rao bán hồng ngọc hạt lựu ở Minh Nguyệt quán, sợ là vẫn chưa biết bản thân đã đắc tội Trưởng Công Chúa, nếu Án Tiểu Hầu gia đã biết, tất nhiên là sẽ không để Cam Lăng được yên ổn.