Có thể nói, thứ Tạ Vân Sơ để ý không phải là mấy viên hồng ngọc kia mà là Trưởng Công Chúa.
Còn Tạ Vân Sơ chọn Vương Nhị là vì lúc còn trên thuyền ngoài việc Vương Nhị có quan hệ tốt với Nguyên Bảo ra, mà còn là vì Vương Nhị nhìn trắng trắng béo béo, lại quen thuộc với tác phong nam nhân Tạ gia.
Thay quần áo chỉnh tề, ra tay hào phóng một chút, miệng lưỡi gian xảo một chút, dư sức đánh lừa mọi người trong thời gian ngắn.
Chẳng qua… không biết vị Cam Lăng cô nương này được Tô Minh Hàng quan tâm như thế, rốt cuộc là người tham lam hay không tham lam.
Tạ Vân Sơ đánh cược vị Cam Lăng cô nương này là một người tham lam.
Nếu không tham lam thì sao có gan nhận hồng ngọc, lúc Tô Minh Hàng muốn chuộc thân cho nàng ta lại chưa từng lấy ra.
…
Đúng như dự đoán của Tạ Vân Sơ, Cam Lăng cô nương của Minh Nguyệt quán không làm nàng thất vọng.
Viên hồng ngọc hạt lựu trong danh sách đồ cưới của Tạ Vân Mạn, giờ đây đang được treo trên đài nơi các vũ cơ nhảy múa…
Dưới ánh đèn sáng trưng, viên hồng ngọc chói lóa như được mạ vàng, vừa nhìn là biết trân bảo hiếm có, khiến người ta không thể rời mắt.
Mọi người vây quanh trầm trồ, hỏi tú bà của Minh Nguyệt Lâu viên hồng ngọc bán với giá bao nhiêu.
Đương nhiên cũng có đám công tử thế gia nhận ra viên hồng ngọc này… giống y hệt viên hồng ngọc mà Tô Minh Hàng dâng tặng trong thọ yến Trưởng Công Chúa, lúc đó Trưởng Công Chúa yêu thích không rời tay.
Nhìn chất lượng của viên hồng ngọc, quả thực là giống y hệt.
Vương Nhị hóa trang một thân phú quý cao giọng nói: “Ta nhận ra viên hồng ngọc này! Nhìn chất lượng này, chắc chắn là đồ cưới của đích trưởng nữ Trần Quận Tạ thị! Năm đó đi ngang qua Vĩnh gia nghe nói, viên hồng ngọc này tổng cộng có mười hai viên, lúc đó ta còn muốn mua lại, nhưng Tạ gia lại không chịu!”
“Sau này lại nghe nói Trần Quận Tạ thị đem mười hai viên hồng ngọc cho đích trưởng nữ làm đồ cưới, ta còn tưởng… cả đời này không gặp lại được thứ bảo vật này nữa! Ai ngờ đến thành Biện Kinh làm ăn lại nghe nói… Vĩnh Ninh Bá phủ đem mười viên dâng tặng trong thọ yến Trưởng Công Chúa!”
“Mấy ngày trước may mắn có được một viên, viên này của Cam Lăng cô nương chắc hẳn cũng là một trong mười hai viên hồng ngọc! Có đúng không, Cam Lăng cô nương?”
Cam Lăng duyên dáng tựa vào thanh vịn bằng đồng trên tầng ba, phe phẩy chiếc quạt trong tay, trong mắt hiện lên ý cười.
Lúc nghe Vương Nhị nhắc đến Trưởng Công Chúa, Cam Lăng dừng động tác phe phẩy quạt, cau mày, lo lắng sẽ đắc tội Trưởng Công Chúa.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, lại cảm thấy ngày mai mình đã bán viên hồng ngọc này đi rồi, chắc không sao…
Cam Lăng chỉ coi như đây là thương nhân giàu có muốn để Tạ gia biết trong tay nàng ta cũng có hồng ngọc hạt lựu mà cực kỳ vui mừng, thuận tiện cho nàng ta tăng giá, liền lên tiếng đáp lại: “Tiên sinh có nhãn lực tốt thật!”
“Cam Lăng cô nương, ta nhớ nhung viên hồng ngọc này lâu lắm rồi! Hay là… cô ra giá đi để ta trả tiền! Vừa vặn có thể ghép thành một đôi với viên của ta!” Vương Nhị cười nói, “Bao nhiêu cũng không thành vấn đề! Ba nghìn hai thế nào?”
“Ba nghìn hai…”
Minh Nguyệt quán tranh luận sôi nổi.
Một là, không ngờ phú thương này lại hào phóng như vậy.
Hai là, giá khởi điểm đã ba nghìn hai, viên hồng ngọc này e là muốn bán với giá trên trời!