Từng bước từng bước, Tạ Vân Sơ đều đã tính toán hết rồi.
Đầu tiên là bảo Ngụy quản sự phái người đi tìm Cam Lăng cô nương, biểu lộ Tạ gia đồng ý bỏ tiền mua lại viên hồng ngọc hạt lựu trong đồ cưới của Đại tiểu thư.
Sau đó bảo Vương Nhị đóng giả làm phú thương trước kia từng mua được một viên hồng ngọc hạt lựu, đến Minh Nguyệt quán tìm Cam Lăng cô nương, tỏ ý mua lại viên hồng ngọc còn lại, một cặp vừa khéo làm đồ gia truyền.
Lúc này Cam Lăng cô nương mới biết trong tay mình có một bảo bối.
Hai bên cạnh tranh, tất nhiên là bên nào ra giá cao hơn thì sẽ mua được.
Vì để tăng giá hồng ngọc hạt lựu, Cam Lăng cô nương có thể đem chuyện người Tạ gia đến tìm nàng ta trước mua lại viên hồng ngọc nói cho Vương Nhị.
Lúc này Vương Nhị sẽ vờ nôn nóng ra giá gấp đôi.
Nếu Cam Lăng cô nương tham lam, tất nhiên sẽ bảo Vương Nhị chờ, nàng ta muốn xem Tạ gia có đưa ra giá cao hơn không, sau đó Vương Nhị có thể tăng giá lên gấp đôi…
Tạ Vân Sơ để Nguyên Bảo căn dặn Vương Nhị, nếu Cam Lăng cô nương vẫn muốn hỏi ý Tạ gia thì để Vương Nhị nói với Cam Lăng cô nương, thực ra hắn vừa mới mua viên hồng ngọc này.
Nghe nói Tạ gia phái người đến nghe ngóng xem ai mua viên hồng ngọc, hắn chỉ là một thương nhiên… nghĩ Trần Quận Tạ thị không thiếu bạc, cơ hội kiếm tiền của hắn tới rồi!
Để hắn xúi giục Cam Lăng cô nương treo bán viên hồng ngọc này, ai ra giá cao hơn thì sẽ có được.
Tiếp đó để Vương Nhị khuyên Cam Lăng cô nương, nói… Tạ gia muốn tìm lại viên hồng ngọc này như thế, nhất định là rất gấp, đến hôm đó hắn cũng tới, ở phòng khác tăng giá, Tạ gia chắc chắn cũng tăng giá theo.
Đến lúc đó, viên hồng ngọc trong tay Cam Lăng cô nương nhất định có thể bán được giá cao, viên hồng ngọc trong tay Vương Nhị cũng có thể bán được giá!
Cam Lăng cô nương không động lòng được sao?
Nếu… Cam Lăng cô nương này là người sáng suốt, sợ tương lai vì chuyện này mà đắc tội Trưởng Công Chúa, thấy Vương Nhị đưa ra giá cao lập tức bán cho hắn luôn.
Vương Nhị nhận lệnh mang theo một viên hồng ngọc đến Minh Nguyệt quán rêu rao…
Nói rằng hắn đã sớm nghe nói về mười hai viên hồng ngọc lúc còn ở Vĩnh Gia, đáng tiếc là Tạ gia không chịu bỏ ra.
Không ngờ sau này lại nghe tin Tạ gia đem mười hai viên hồng ngọc làm đồ cưới cho Đại tiểu thư.
Đến Biện Kinh lại nghe nói Tô Minh Hàng đem mười viên tặng Trưởng Công Chúa, đem hai viên còn lại tặng Cam Lăng cô nương.
Hắn đến để thử vận may, không ngờ… lời đồn là thật, hắn lại có thể mua được bảo bối hằng mong ước, chỉ là không đủ bạc nên không mua hết hai viên được.
Tạ Vân Sơ biết rõ viên hồng ngọc đó là thứ bảo bối như nào, chỉ cần xuất hiện ở Minh Nguyệt lâu, nhất định sẽ thu hút nhiều ánh mắt, giống như lúc đầu Tô Minh Hàng nổi bật trong thọ yến của Trưởng Công Chúa.
Cho dù Cam Lăng cô nương không phản bác Vương Nhị, nói Tô Minh Hàng chỉ tặng nàng ta một viên cũng được, hoặc là… dứt khoát giả vờ không biết, hoặc là không thừa nhận đều không sao cả!
Điều Tạ Vân Sơ muốn là để Trưởng Công Chúa biết, mười viên hồng ngọc hạt lựu mà mà bà ta yêu thích nhất, Tô Minh Hàng cũng đem tặng cho một kỹ nữ, để một kỹ nữ thấp hèn cũng có thứ bảo vật giống của bà ta.
Trưởng Công Chúa được sủng ái nhiều năm, dù trước mặt Hoàng đế đã thu liễm phần nào, sau lưng sợ là cũng không dung thứ được người, chứ đừng nói là nỗi sỉ nhục lớn như thế.