Chương 35: Kinh ngạc

Tạ Vân Sơ ngớ ra, mặc dù kinh ngạc nhưng cũng ở trong dự kiến.

Vĩnh Ninh Bá phu nhân thấy Vĩnh Ninh Bá phủ chiếm không ít chỗ tốt, bèn bày ra bộ dạng hèn mọn cầu hòa, lấy yếu đối mạnh.

Bà ta đoán trúng việc tổ phụ coi trọng danh tiếng ôn hòa hiền hậu, chắc chắn không thờ ơ để mặc mẫu tử bà ta quỳ trước cửa.

Cho dù Tạ thị bị ức hϊếp phải nhịn cục tức này, sáng mai thượng triều, sẽ có không ít người nói Tạ thị không khoan dung…

Để Vĩnh Ninh Bá phu nhân và mệnh quan triều đình quỳ trước cửa, còn Tạ thị lại thờ ơ không quan tâm.

Nếu như Tạ Vân Sơ không đoán sai…

Tổ phụ chắc chắn sẽ dặn dò Đại bá và phụ thân, lấy thư hòa ly, bỏ qua cho Vĩnh Ninh Bá phủ.

Không cần đồ bồi thường đồ cưới của Tô gia, chỉ cần lấy lại đồ cưới chưa bị hỏng của trưởng tỷ, hai nhà từ biệt từ đây.

Hợp tình hợp lý như vậy, càng khiến Tạ gia có được cái danh khí phách.

Dù sao, mọi người ở Biện Kinh cũng biết rõ chuyện này rồi, Đại bá cũng có thể biểu hiện lòng trung thành với Hoàng đế, mục đích của họ đã đạt được rồi.

Thật ra, từ đáy lòng Tạ Vân Sơ rất bái phục Vĩnh Ninh Bá phu nhân Trần thị.

Vị Vĩnh Ninh Bá phu nhân này đúng là một người không chịu nhận thua, cách này không được liền tìm cách khác ngay!

Cứng không được thì dùng mềm, kiêu ngạo được, cũng từ bỏ thể diện được, chỉ cần bản thân có được lợi ích là được.

Trưởng tỷ có một bà mẹ chồng như vậy, sống cũng không dễ dàng gì.

Nghĩ lại thì… mấy năm nay, cũng nhờ có Trần thị, Vĩnh Ninh Bá phủ mới không suy tàn.

“Lục Lang muốn ra ngoài khuyên lão thái gia ạ?” Nguyên Bảo thấy Tạ Vân Sơ đứng dậy, cũng đứng dậy theo hỏi.

“Không, người… Tạ gia đã mời vào rồi, không thể tự dưng lại đuổi ra được! Đem nước nóng lên… rửa chân tay rồi đi ngủ thôi!”

Từ lúc xuống thuyền đến bây giờ, Tạ Vân Sơ chưa được nghỉ ngơi, lúc này quả thực rất mệt mỏi.

Nguyên Bảo vội đặt chén trà xuống, truyền nước nóng cho Tạ Vân Sơ rửa tay.

Tạ Vân Sơ nhúng hai tay vào thau đồng, chậm rãi nói: “Sáng sớm ngày mai, ngươi tìm cớ ra ngoài tìm Vương Nhị, hỏi hắn xem đã làm đến đâu rồi! Nhất thiết phải bảo đảm giống đồ cưới của trưởng tỷ là mười hai viên hồng ngọc hạt lựu, phải giống hệt như viên hồng ngọc trong tay Cam Lăng cô nương của Minh Nguyệt quán và Trưởng Công chúa, hai chuyện này phải để nô bộc trong phủ Trưởng Công Chúa nghe được.”

Nguyên Bảo vội đưa khăn lau qua: “Nô tài biết rồi ạ!”

Thấy Tạ Vân Sơ lau mặt xong, Nguyên Bảo vội cầm lấy khăn, quỳ xuống rửa chân cho Tạ Vân Sơ…

“Nhưng nô tài không hiểu, không phải người đã nhờ Ngụy quản sự giúp mua lại hai viên hồng ngọc sao? Sao lại bảo Vương Nhị đến dạy Cam Lăng cô nương, bảo nàng ta bán hai viên hồng ngọc trong Minh Nguyệt quán với giá cao? Chúng ta muốn mua viên hồng ngọc…. không phải nên càng rẻ càng tốt sao?”

Nguyên Bảo luôn tuân theo lệnh của Tạ Vân Sơ, mặc dù cảm thấy Lục Lang bảo Vương Nhị làm vậy không hề có lợi cho việc mua lại viên hồng ngọc, nhưng vẫn làm theo dặn dò của Tạ Vân Sơ.

Tạ Vân Sơ đặt hai chân vào chậu thau đồng, nói: “Minh Nguyệt quán là nơi mà mấy công tử bột ở thành Biện Kinh rất thích lui tới, nếu Cam Lăng cô nương của Minh Nguyệt quán tham lam, thật sự nghe theo lời xúi giục của Vương Nhị, bán hồng ngọc với giá thật cao, rất nhanh thôi Trưởng Công Chúa sẽ biết được…”