Nói rồi, Trần thị lại hỏi ma ma thân cận: “Nhi tử bà quay lại chưa? Có nói…. phủ Đại Hoàng Tử nói như thế nào? Tiểu thư nói sao?”
Chờ cả nửa ngày trời, ma ma mới nói: “Đang định nói với người, tiểu thư nói, nếu Vĩnh Ninh Bá phủ chúng ta đã bị Tạ phủ theo dõi thì đừng phái người đến phủ Đại Hoàng Tử nữa, chuyện này Đại Hoàng Tử đã biết, ý của Đại Hoàng Tử là để công tử đến Tạ phủ tạ lỗi, đưa thư hòa ly cho Tạ gia, xin dễ hợp dễ tan*!”
*Ý muốn nhanh chóng kết thúc chuyện này.
“Còn nói… chuyện này có thể bỏ qua thì bỏ qua, bây giờ Tạ đại nhân cũng là một trong những ứng cử viên cho chức Lễ Bộ Thượng Thư, cho dù Tạ đại nhân không phải Lễ Bộ Thượng Thư thì cũng là Thị Lang, có thể không đắc tội thì tuyệt đối đừng đắc tội, nếu không cũng chỉ có Tam Hoàng Tử được lợi!”
Tô Minh Hàng không thể ngồi yên được nữa, hai mắt trợn tròn, nhướng mày cao: “Chỉ thế thôi? Bảo ta đi tạ tội? Không còn gì khác nữa? Thế nếu ngày mai Ngưu Ngự sử tham tấu Vĩnh Ninh Bá phủ thì làm thế nào cũng không nói gì? Nương… ngài nghe thấy rồi đấy, Đại Hoàng Tử rõ ràng là không muốn vì chúng ta mà đắc tội Tạ phủ.”
“Rồi rồi! Ngồi xuống!” Trần thị cau mày xua tay, đầu óc quay cuồng, “Trước kia mặc dù điêu nô bên cạnh Tạ Vân Mạn đi cầu xin Tạ phủ, Tạ đại nhân lại chưa từng ra mặt cho Tạ Vân Mạn. Nhưng lần này… Tạ lão đích thân đến thành Biện Kinh, ép Tạ đại nhân ra mặt thì lại khác!”
“Tất nhiên là con biết!” Tô Minh Hàng tức giận ngồi xuống.
Trong lòng Trần thị tính toán, quay sang nhìn nhi tử mình: “Con à, phải để con tủi thân rồi, bây giờ con đến Tạ phủ thỉnh tội! Tốt nhất là để Tạ phủ tức giận đóng cửa không gặp con, con chỉ cần quỳ trước cửa Tạ phủ không chịu đứng dậy, chỉ cần như thế… ngày mai nếu Ngưu Ngự sử có tham tấu, Đại Hoàng Tử mới có thể cho rằng con đã biết lỗi, đến Tạ phủ quỳ trước cửa cầu xin thay Vĩnh Ninh Bá phủ! Đây cũng là vì suy nghĩ cho tương lai của con!”
“Nhưng… nhưng mà vừa rồi đã làm ầm lên như thế, bây giờ lại bảo con đi thỉnh tội? Con còn cần thể diện nữa không!” Tô Minh Hàng không muốn đi, giận dỗi quay đầu đi, “Muốn đi người đi mà đi!”
Trần thị suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Con nói đúng! Nương… phải đi thỉnh tội cùng với con.”
Tô Minh Hàng trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn mẫu thân mình, một mình hắn đi còn chưa đủ, mẫu thân hắn đường đường là Vĩnh Ninh Bá phu nhân cũng muốn đi.
Trần thị thành khẩn khuyên nhủ nhi tử: “Con à, thể diện quan trọng chỗ nào? Cuối cùng Vĩnh Ninh Bá phủ chúng ta có kết cục gì mới quan trọng, tiền đồ của con mới quan trọng! Sau này con thăng quan tiến chức, làm gì còn có ai nhớ đến chuyện ngày xưa? Thắng làm vua thua làm giặc chính là đạo lý này! Thể diện… chỉ là chấp niệm của con người mà thôi! Vĩnh Ninh Bá phủ chúng ta phải thực tế! Bây giờ cúi đầu là vì tương lai có thể cư cao lâm hạ*! Tước vị của Vĩnh Ninh Bá phủ, năm ngoái đã bị phụ thân con lãng phí không thể cha truyền con nối được nữa! Tiền đồ của con phải dựa vào chính con, phải tự mình giành lấy!”
*Cư cao lâm hạ là từ trên cao nhìn xuống.
Tô Minh Hàng nghe lời mẫu thân, tâm trạng bình tĩnh lại một chút.
“Chúng ta đến trước cửa Tạ phủ quỳ, vừa đến… văn nhân coi trọng sự khoan dung độ lượng, danh tiếng Tạ lão nhân hậu vẫn còn đó, vì danh tiếng chắc chắn sẽ không để mẹ con chúng ta quỳ quá lâu, để tránh người khác nói Trần Quận Tạ thị hà khắc!”