“Tô Minh Hàng, ngươi còn định để Vĩnh Ninh Bá và phu nhân tự vẫn trước cửa Tạ phủ nữa không?”
Mấy công tử cười lăn cười bò.
Bách tính không dám cười to như mấy công tử nhà quan, nhưng cũng không nhịn được cười, nghe được mấy lời vừa rồi cũng cười theo.
Ánh mắt đám đông nhìn Tô Minh Hàng mang theo sự coi thường, hắn hận không thể tìm một cái lỗ mà chui vào, vội vàng bỏ chạy về Vĩnh Ninh Bá phủ tìm mẫu thân.
Trần thị đang nằm trên nhuyễn tháp, nghe nhi tử kể những chuyện vừa xảy ra trước cửa phủ Quốc Tử Sái Tửu, tay bấu chặt vào bàn nhỏ, ngoài mặt sợ hãi, trong lòng càng oán hận hơn…
“Rốt cuộc thì con đã tạo nghiệp gì thế này, tự dưng lại đi cưới thứ sao chổi Tạ Vân Mạn!”
Tô Minh Hàng không thể ngồi yên, mắng chửi Tạ Vân Mạn xong, lại bắt đầu oán trách Tô Bá gia: “Đều tại phụ thân, ban đầu cứ bắt con cưới Tạ Vân Mạn! Giờ thì hay rồi… người xem phụ thân chọn được tức phụ tốt đấy, hại Vĩnh Ninh Bá phủ chúng ta thành như thế này! Nương… người mau nghĩ cách đi!”
“Bây giờ thì có cách gì được, hai lần ra tay đều bị Tạ Lục Lang làm rối hết lên! Bây giờ cho dù có cách nào cao minh hơn, chỉ cần chúng ta ra tay… người khác sẽ nghĩ rằng Vĩnh Ninh Bá phủ cố ý hãm hại!”
L*иg ngực Trần thị lên xuống kịch liệt, sắc mặt vàng như nến: “Tạ gia đúng là chẳng có kẻ nào tốt đẹp! Trong bụng toàn là quỷ kế đa đoan! Thảo nào lại có thể sinh được một kẻ thấp hèn mưu mô thủ đoạn dơ bẩn như Tạ Lục Lang, con tưởng nó dám đi gõ đằng văn cổ chắc?! Nó chỉ đang dọa thằng ngu như con thôi!”
Bà ta quả thực không ngờ, đích trưởng nữ của Tạ gia Tạ Vân Mạn là một con ngu, nhi nữ của Tạ Thị Lang cũng chẳng phải đứa thông minh gì, ngay cả thần đồng của Tạ gia… đồng học của nhi tử Trưởng Công chúa Tạ Vân Tiêu cũng chỉ đến thế mà thôi!
Nhưng tên nhóc Tạ Vân Sơ kia mới mười ba tuổi lại có thể lợi hại đến mức đấy, vượt xa mọi dự tính của bà ta.
Tô Minh Hàng nhớ đến những ánh mắt nhìn hắn ban nãy, cảm thấy cực kỳ xấu hổ.
Hắn lại thúc giục: “Nương… người còn cách nào không? Nếu đợi phụ thân về, phát hiện danh tiếng Bá phủ mất rồi, phụ thân sẽ đánh con mất!”
Trong lòng Trần thị cũng có chút sợ hãi, bà ta hiểu tính khí phu quân mình hơn ai hết, không có nhẫn nại… nhưng lại cực kỳ nhẫn tâm!
Nếu để ông ta biết mẫu tử bà ta hai lần ra tay đều bị một thằng nhóc mười ba tuổi làm cho mất hết thể diện, sợ là bà ta và nhi tử đều không thoát được trận đòn.
Nhưng lần này, nói cho cùng thì cũng là ông ta chạy đến Vĩnh Gia, làm ầm ĩ ở Vĩnh Gia, chứ không hẳn là hoàn toàn do mẫu tử bà ta, cho dù trượng phu có tức giận cũng không thể đánh chết nhi tử được.
“Giờ nào rồi mà còn có tâm trạng quan tâm phụ thân con có đánh chết con hay không, con nên lo lắng cho tiền đồ của con kia kìa!” Thấy dáng vẻ đứng ngồi không yên nhi tử, lời quở mắng ra đến miệng lại bị nuốt ngược vào trong.
Trần thị quay sang an ủi: “Không cần phải sợ, phụ thân con chỉ có một mình con thôi.. đánh chết con thì mất nhi tử luôn! Hơn nữa… chuyện này cha con cũng có phần sai! Tự dưng đi dọa Tạ lão ở Vĩnh Gia làm gì, văn nhân… đặc biệt là những văn nhân xuất thân sĩ tộc, tính khí vừa cứng vừa xấu, lời này ông ấy cũng từng nói, đến Vĩnh Gia… lại không biết thu liễm lại!”