Một sáng nọ, chủ kênh blog chuyên về ẩm thực Trúc Thần Phong xuyên không. Lúc tỉnh dậy đã thấy bản thân bị người ta ném vào nghĩa địa, để mặc nàng chờ chết. Vượt qua kiếp nạn, thân thể dần hồi phục, n …
Một sáng nọ, chủ kênh blog chuyên về ẩm thực Trúc Thần Phong xuyên không. Lúc tỉnh dậy đã thấy bản thân bị người ta ném vào nghĩa địa, để mặc nàng chờ chết. Vượt qua kiếp nạn, thân thể dần hồi phục, nàng một mình vào kinh, đến huyện thành kiếm sinh.
Dựa vào tay nghề nấu nướng đỉnh cao, nàng chiếm được cảm tình của mọi người, trở thành nữ trù nhỏ của trường xã. Nào ngờ vận may tới liên tục, nàng lại vô tình khai mở một năng lực kỳ lạ có thể nghe thấy nội tâm của thực khách.
Trường xã có rất nhiều trẻ con, đều được nàng dùng bữa ăn bổ dưỡng nuôi nấng, đứa nào cũng trắng trẻo mập mạp. Cuộc sống mỗi ngày chỉ xoay quanh nấu cơm, chăm trẻ. An nhàn thong dong, khiến Trúc Thần Phong cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Cho đến một ngày, tay nghề nấu nướng của nàng lọt vào mắt huyện lệnh Minh Dương.
Minh đại nhân là con trai của Thủ phụ đương triều, từ nhỏ sống trong nhung lụa, miệng ăn sơn hào hải vị. Đồn rằng người này tính khí kỳ quái, hay bắt bẻ, vô cùng khó chiều. Nhưng lại tuấn tú đến độ khiến người ta vừa gặp đã tha thứ cho mọi tật xấu của hắn.
Trúc Thần Phong được lệnh nấu cho vị đại nhân một bữa cơm. Minh Dương vừa nếm xong, cảm giác như kẻ mù lần nữa thấy ánh sáng, đầu lưỡi tưởng như đã chết bỗng dưng hồi sinh!
[Đậu hủ kho tàu, thơm!]
[Bí đỏ sốt trứng muối, ngậy!]
[Cá chép om giấm đường, ngọt!]
[Sườn kho mềm rục, mỹ vị!]
Thế nhưng, hắn lại đặt đũa xuống, lạnh giọng nói: “Hừ, cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Trúc Thần Phong vốn đã nghe được tiếng lòng hắn từ trước: “Ta có một câu hỏi thăm tổ tông mười tám đời của ngài, không biết có nên nói ra không?”
Miệng thì chê bai, nhưng thân thể lại rất “thành thật”. Mỗi đến giờ cơm, chẳng hiểu sao đôi chân của Minh đại nhân cứ muốn bước sang trường xã bên cạnh.
Cuối cùng, hắn thản nhiên ra lệnh: “Từ nay về sau, Trúc Thần Phong chịu trách nhiệm mỗi ngày đưa ba bữa cơm đến phủ Huyện lệnh.”
Trúc Thần Phong chỉ hừ nhẹ: “Đã nể mặt ngài mấy phần, nếu còn muốn ăn thì tự đến mà ăn!”
Dù nói thế, nhưng mỗi khi Minh đại nhân bận rộn công vụ đến mức không kịp ăn uống, nàng vẫn âm thầm đưa cơm đến. Trong một lần vô tình, nàng nghe được tiếng lòng của một tên đạo tặc, từ đó giúp Minh Dương tìm ra manh mối phá án.
Sau này Trúc Thần Phong càng lúc càng nổi danh, phá giải hàng loạt kỳ án. Một bước trở thành “Nữ đầu bếp thần thám” trứ danh thiên hạ, danh tiếng vang tới tận Kim Loan điện, được Hoàng đế đặc biệt triệu vào cung làm khách.
Minh Dương ngồi dựa vào bàn, lặng lẽ nhìn nàng, khóe môi nhếch nhẹ: “Nữ nhân này, có vài phần bản lĩnh.”
Một ngày nọ, vị đại nhân luôn coi cơm châu bảo kia, đột nhiên nhìn mâm thức ăn mà nghẹn họng, ánh mắt né tránh.
Trúc Thần Phong tò mò ghé lại gần, vừa lúc nghe được tiếng lòng hắn lẩm bẩm: [Bình thường chọc ghẹo nàng cũng hơi quá... Nếu đột nhiên tỏ tình, có bị ăn tát không?]
Một tiểu trù nương thông minh độc lập, hơi nghịch ngợm, đối đầu với một huyện lệnh phúc hắc ngoài lạnh trong nóng.
Đọc giả chú ý:
1. Chủ yếu là văn về mỹ thực, thiên về sinh hoạt thường nhật, không quá tập trung vào yếu tố điều tra án mạng, nhưng cốt truyện vẫn có điểm nhấn nhẹ nhàng.
2. Triều đại hư cấu, tên gọi, phong tục có phần tham khảo đời Minh. Nguyên liệu, gia vị được hiện đại hóa nhẹ, xin đừng kiểm chứng.
3. “Trường xã” là hình thức trường học cấp huyện triều Nguyên lập ra, chuyên dạy trẻ em dưới 15 tuổi.
4. Tên Minh Dương, tự Bắc Lâm, cùng Trúc Thần Phong đeều lấy từ câu thơ của Tào Phi: “Nguyện tác thần phong điểu, song phi lược Bắc Lâm.”
Truyện này ra chương đều ko ạ