Sau một hồi im lặng, Cố Cảnh Hành lên tiếng:
“Chúng ta tiến hành theo kế hoạch này đi. Còn ai có ý kiến gì nữa không?”
Mọi người nhìn nhau một lúc, rồi Lý Minh lên tiếng:
“Không, tôi đồng ý với kế hoạch này. Chỉ cần chuẩn bị thật kỹ lưỡng, thì có thể giảm thiểu được rất nhiều rủi ro.”
Vương Tuấn Kiệt gật đầu:
“Đúng vậy, tôi cũng không có vấn đề gì. Cứ thế mà làm thôi.”
Trương Hạo cũng đồng tình:
“Chắc chắn rồi, chỉ cần cẩn thận một chút là được.”
Tư Mạc nhẹ gật đầu, trong lòng đã có kế hoạch chi tiết. Họ đều hiểu rằng, trong mạt thế này, mỗi bước đi đều phải tính toán cẩn thận. Không thể để bất kỳ sai sót nào xảy ra.
Cố Cảnh Hành gật đầu, nhìn về phía nhóm:
“Vậy chúng ta bắt đầu đi.”
Tư Mạc không trả lời ngay lập tức, mà nhẹ nhàng nhắm mắt, mở tinh thần lực để quan sát tình hình bên ngoài. Một lúc sau, cậu lên tiếng:
“Mọi người cẩn thận, bên ngoài có gần 100 con tang thi, trong đó có một con tang thi cấp 2, và 10 con chó tang thi.”
Trương Hạo lập tức hỏi, giọng lo lắng:“Tang thi bậc 2? Là loại mạnh hơn hẳn bình thường đúng không?”
Tư Mạc gật đầu, vẻ nghiêm trọng:
“Đúng, tang thi cấp 2 không chỉ nhanh nhẹn mà còn mạnh mẽ, chúng có khả năng tấn công phối hợp và phản ứng linh hoạt. Đừng coi thường chúng. Nếu gặp phải, cần phải hành động thật nhanh và phối hợp tốt với nhau.”
Lý Minh cũng lên tiếng, giọng trầm: “Vậy chúng ta phải làm thế nào để tránh chạm trán với bọn chúng?”
Tư Mạc suy nghĩ một chút, rồi nói:
“Chúng ta sẽ đi theo hướng khác, tránh khu vực có nhiều tang thi. Nếu cần, sử dụng những chiến thuật phân tán để làm chúng rối loạn, sau đó tách ra hành động. Đừng quên quan sát kỹ, vì ngay khi chúng ta lơ là, sẽ rất dễ rơi vào tình huống nguy hiểm.”
Cố Cảnh Hành vỗ nhẹ tay lên thanh kiếm bên hông, khẽ mỉm cười:
“Chúng ta sẽ không để chúng ta bị mắc bẫy đâu. Đi thôi, nhưng nhớ phải cẩn thận.”
Cả nhóm gật đầu, chuẩn bị hành động. Những bước đi đầu tiên của họ sẽ quyết định rất nhiều về sự sống sót trong hành trình đầy nguy hiểm này.
Cả nhóm gật đầu, chuẩn bị hành động. Những bước đi đầu tiên của họ sẽ quyết định rất nhiều về sự sống sót trong hành trình đầy nguy hiểm này.
Cả nhóm chuẩn bị xong, tay nắm chặt vũ khí, ánh mắt quyết đoán. Tư Mạc đứng gần cửa, tập trung tinh thần. Cửa từ từ mở ra, tiếng rít của bản lề vang lên trong không gian im ắng. Ngay khi cửa vừa mở, họ thấy ngay một nhóm tang thi đang lầm lũi đi lại, vẻ mặt vô hồn và trống rỗng.
Tư Mạc không nói gì, chỉ khẽ nhắm mắt, rồi lập tức điều khiển tinh thần lực. Những mũi tên ánh sáng trong suốt, vô hình nhưng sắc bén, lao nhanh về phía tang thi. Một loạt tiếng “phập” vang lên, mỗi mũi tên cắm vào não của những con tang thi, khiến chúng ngã xuống không một tiếng động, đầu nổ tung trong những vết rách tởm lở. Chỉ trong chốc lát, cả nhóm tang thi trước mặt đã bị tiêu diệt.
Tư Mạc mở mắt, ánh mắt sắc bén và lạnh lùng, nhưng không hề có chút biểu cảm lạ lùng nào. Cậu quay lại nhìn các thành viên trong nhóm, khẽ ra lệnh:
“Đi, về phía hành lang bên phải. Ít tang thi hơn ở đó.”
Cố Cảnh Hành, Lý Minh, Vương Tuấn Kiệt và Trương Hạo không nói gì, nhưng đều hiểu rõ tình huống. Họ lần lượt bước ra ngoài, đi theo hướng mà Tư Mạc chỉ dẫn. Cả nhóm di chuyển nhẹ nhàng, không phát ra tiếng động, tay luôn giữ chặt vũ khí, đôi mắt cảnh giác mọi lúc mọi nơi.
Cả nhóm di chuyển nhẹ nhàng, giữ khoảng cách với nhau, mắt luôn quan sát xung quanh. Tư Mạc đi đầu, dẫn đường bằng sự tập trung cao độ. Họ bước đi trong im lặng, nhưng tiếng động từ xa bỗng khiến không khí trở nên căng thẳng.
Một tiếng gầm rú của động cơ xe siêu nhanh vang lên, cắt ngang bầu không khí im lặng của khu tiểu khu. Một chiếc siêu xe bóng loáng lao vào, bánh xe lướt qua nền đường bê tông với âm thanh ầm ỹ, gầm rú như một con quái vật. Tiếng xe lớn đã ngay lập tức thu hút sự chú ý của những tang thi gần đó.
Cả nhóm đều quay đầu lại, nhìn thấy cảnh tượng chiếc xe lao vào khu tiểu khu và lập tức thấy hàng loạt tang thi đổ dồn về phía đó. Những con tang thi xung quanh không mất nhiều thời gian để phản ứng. Chúng bắt đầu đi theo tiếng động lớn, miệng há rộng, những cái móng tay gãy gập lướt qua đất.
Cố Cảnh Hành nhíu mày, không khỏi tức giận: “Ai ngu thế này, sao lại lái xe ầm ỹ như vậy giữa mạt thế?”
Lý Minh lắc đầu, ánh mắt đầy lo lắng: “Chúng ta phải đi nhanh, không thì sẽ bị dồn vào chỗ chết nếu đám tang thi này kéo đến.”
Trương Hạo và Vương Tuấn Kiệt không nói gì, nhưng sắc mặt đều rất căng thẳng. Cả nhóm tăng tốc bước đi, cố gắng đi qua khu tiểu khu càng nhanh càng tốt, tránh xa đám tang thi đang đổ về.
Tư Mạc quét mắt về phía nhóm tang thi đang lao tới chiếc xe, và sau đó liếc nhanh về hướng xe. Đột nhiên, cậu khựng lại khi bắt gặp gương mặt quen thuộc đang ngồi trong ghế lái, là người mà cậu đã từng gọi là đồng đội trong kiếp trước — người đã phản bội cậu, đẩy cậu vào một đám tang thi để cứu chính mình. Ánh mắt của Tư Mạc trở nên thâm trầm, hận ý dâng lên trong lòng. Những ký ức đau đớn từ kiếp trước lại ùa về, khiến cậu không thể không cảm thấy căm ghét.
Cảm giác này như một ngọn lửa đang thiêu đốt tâm can cậu, nhưng ngay lập tức, Tư Mạc làm chủ lại bản thân, không để cảm xúc chi phối. Cậu hít sâu một hơi, rồi lạnh lùng nói với nhóm: “Chúng ta đi bên phải, tránh xa khu vực này.”
Cả nhóm nhìn cậu một cách bối rối nhưng không phản đối. Họ nhanh chóng thay đổi hướng đi, tiến về phía bên phải, xa rời khu vực đang bị đám tang thi bao vây. Nhưng trong lòng Tư Mạc, suy nghĩ của cậu không ngừng quay cuồng. Kiếp này, cậu sẽ không để cho bất kỳ ai có cơ hội phản bội mình nữa. Cậu chỉ muốn quan sát, xem những người kia sẽ sống sót như thế nào, liệu họ có thể vượt qua được cơn sóng dữ này mà sống tiếp không.
Cậu nghĩ, Kiếp này, không ai sẽ cứu các ngươi. Để xem các ngươi có thể sống sót được bao lâu trong thế giới tàn khốc này.
Những suy nghĩ đó làm trái tim Tư Mạc trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Cậu bước đi nhanh chóng, không quay lại nhìn lần nữa, chỉ tập trung vào việc dẫn dắt nhóm của mình tránh khỏi những nguy hiểm trước mắt.
Khi cả nhóm Tư Mạc đã rời khỏi khu vực nguy hiểm và tiến về phía nơi ít tang thi hơn, một cảnh tượng tồi tệ xảy ra ở phía sau.
Trương Dương run rẩy nhìn xung quanh. Một chiếc xe dừng lại ngay giữa khu vực đầy tang thi, và xung quanh hắn là sự tĩnh lặng của đám xác sống đang di chuyển. Một cô gái ngồi trong xe, mắt tràn ngập sợ hãi, hét lên: "Tang thi! Tang thi! Cứu tôi với!"
Người đàn ông ngồi bên cạnh cô gái liền quay lại, giọng gắt gao: "Cô im ngay!" Nhưng cô gái vẫn không thể kiềm chế được nỗi sợ hãi, tiếng hét của cô vẫn vang lên, làm tăng sự chú ý của những tang thi gần đó.
Và rồi, một tiếng động mạnh, những con tang thi bắt đầu đập vào cửa xe, gây ra những tiếng vang đáng sợ. Trương Dương và người đàn ông kia nhìn nhau, rồi trong một khoảnh khắc tăm tối, Trương Dương mở cửa xe từ phía cô gái.
Người đàn ông không chút do dự đẩy cô gái ra ngoài, làm cô ngã xuống đất trước sự đổ bộ của đám tang thi. Cửa xe lập tức đóng lại, và Trương Dương chỉ còn lại sự lạnh lùng trong ánh mắt, không một chút thương xót.
Trương Dương và người đàn ông kia lái xe đến tòa nhà phía trước, bỏ lại sau lưng cảnh tượng hỗn loạn. Xe dừng lại trước cửa tòa nhà, và họ nhanh chóng rời xe, chạy vào bên trong. Cánh cửa tòa nhà đóng sầm lại sau lưng họ, ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài.