Sau khi thu xong xăng, Tư Mạc quay lại xe của mình. Trước khi tiếp tục hành trình, cậu lục lại ba lô và lấy ra một bảng đồ mà vô tình cậu đã lấy được ở tiệm quần áo trước đó. Cậu mở ra, nhìn vào những con đường và các khu vực lân cận để lên kế hoạch cho hành trình tiếp theo.
Tư Mạc nhanh chóng xác định con đường gần nhất sẽ đưa cậu ra khỏi khu vực đông đúc, nơi có nhiều nguy cơ từ tang thi. Theo bảng đồ, có một khu vực ngoại ô khá vắng vẻ, có thể là nơi an toàn hơn để cậu nghỉ ngơi và tiếp tục chuẩn bị. Cậu quyết định di chuyển về hướng đó, vừa để tìm nơi yên tĩnh, vừa để có thể tiếp tục săn lùng tài nguyên và gϊếŧ tang thi nếu cần.
Cậu thu dọn lại mọi thứ, đóng cửa xe lại, rồi lái xe tiếp. Trên đường đi, Tư Mạc không quên liên tục quan sát xung quanh qua kính chiếu hậu, mắt luôn mở rộng để phát hiện bất kỳ sự di chuyển nào của tang thi.
Trên đoạn đường vắng, cậu bắt gặp một nhóm tang thi nhỏ đang di chuyển ngang qua. Những con tang thi này không hề phát hiện ra sự hiện diện của cậu, và Tư Mạc quyết định ra tay. Cậu dừng xe, bước xuống, rồi nhanh chóng di chuyển đến vị trí nhóm tang thi. Với kỹ năng thuần thục, cậu không mất nhiều thời gian để tiêu diệt hết bọn chúng.
Sau khi xong việc, Tư Mạc quay lại xe, tiếp tục hành trình. Cảm giác căng thẳng giảm đi một chút khi cậu nghĩ đến sự chuẩn bị kỹ lưỡng và những gì đã tích lũy được trong không gian. Cậu lái xe một lúc lâu nữa, cuối cùng tìm được một địa điểm an toàn bên đường để tạm nghỉ ngơi.
Cậu dừng xe, khóa cửa và bật hệ thống bảo vệ của xe lên. Tư Mạc ngả người ra ghế, khép mắt lại, cố gắng chợp mắt trong một thời gian ngắn để lấy lại sức.
"Chỉ cần thêm một chút thời gian nữa, mình sẽ sẵn sàng đối mặt với tất cả." cậu nghĩ, trong khi nghe tiếng gió bên ngoài và cảm nhận sự yên tĩnh tạm thời.
Tư Mạc tiếp tục hành trình, không ngừng dừng lại ở những trạm xăng, cửa hàng, và các khu vực ít người qua lại để thu thập vật tư cần thiết. Trên mỗi con đường, cậu luôn cảnh giác, quan sát mọi thứ xung quanh. Khi gặp các nhóm tang thi, cậu không ngần ngại ra tay tiêu diệt chúng nhanh chóng, thu thập thêm vật dụng và tài nguyên mà chúng có thể mang lại.
Cậu rời khỏi thành phố N, quyết định tiếp tục hành trình về phía các thành phố khác, hy vọng có thể tìm được nhiều tài nguyên và địa điểm an toàn hơn. Thành phố Q, thành phố B, và thành phố P lần lượt được cậu đi qua. Mỗi thành phố đều có dấu vết của sự tàn phá, những con đường vắng vẻ, những ngôi nhà hoang tàn. Nhưng Tư Mạc biết rằng đây là cơ hội để thu thập nhiều vật dụng, đặc biệt là đồ ăn và các nguồn tài nguyên sinh tồn khác.
Tư Mạc không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để tích lũy thêm thực phẩm, gạo, nước uống, thuốc men, và những món đồ sinh hoạt cơ bản. Mỗi khi đi qua các cửa hàng tạp hóa, siêu thị hay tiệm thuốc, cậu đều dừng lại và thu thập những thứ có thể mang theo, không bỏ sót thứ gì dù là nhỏ nhất.
Cuối cùng, sau một hành trình dài, cậu quyết định dừng lại ở thành phố K.
Tư Mạc dừng lại ở một khu vực cây cối rậm rạp gần tòa nhà, nơi xung quanh không có ai qua lại. Cậu thu chiếc xe vào không gian, đảm bảo rằng nó sẽ không gây sự chú ý, rồi tiếp tục mang ba lô và gậy sắt tiến vào hành lang của tòa nhà. Cậu biết, trong thế giới này, sự im lặng và sự kín đáo là yếu tố sống còn, vì vậy cậu luôn tìm cách che giấu mọi dấu vết mình để lại.
Khi đi qua hành lang tối tăm, Tư Mạc bỗng nghe thấy tiếng động nhẹ từ phía đầu kia. Cảm giác cảnh giác lập tức dâng lên trong lòng, và cậu nhanh chóng dừng bước. Nhìn về phía trước, cậu thấy mười con tang thi đang tiến lại, di chuyển chậm rãi nhưng không ngừng tìm kiếm con mồi. Đặc biệt, trong số đó có một con tang thi cấp 2, có vẻ mạnh mẽ hơn hẳn những con còn lại, với cơ thể to lớn và một vẻ ngoài kỳ dị, đầy thù địch.
Tư Mạc không vội vã. Cậu đã đánh giá được tình hình và biết rằng một khi để chúng tiến quá gần, sẽ rất khó để đối phó. Cậu nắm chặt gậy sắt trong tay, chuẩn bị hành động. Con tang thi cấp 2 đi đầu, ánh mắt lờ đờ nhưng ánh lên sự tàn bạo, khiến Tư Mạc càng phải cẩn trọng hơn.
Lúc này, cậu liền bắt đầu sử dụng dị năng của mình để kiểm tra tình hình xung quanh. Tâm trí cậu tập trung, mở rộng phạm vi nhận diện, cảm nhận những bước di chuyển của các tang thi từ xa. Một khi cậu có thể nắm bắt được thời điểm thích hợp, cậu sẽ ra tay đánh bại chúng.
Tư Mạc thận trọng lùi lại một bước, bám vào bức tường gần nhất để giữ khoảng cách với nhóm tang thi. Cậu nhanh chóng xác định lối thoát, nhưng đồng thời cũng chuẩn bị sẵn sàng đối đầu. Trong đầu cậu, mọi bước đi, từng chi tiết nhỏ đều đã được tính toán kỹ lưỡng. Một chiến thuật đánh nhanh, rút gọn sẽ là cách tốt nhất để đối phó với tình huống này.
Tư Mạc nắm chặt côn bổng trong tay, chuẩn bị ra tay đối phó với nhóm tang thi đang tiến gần. Đầu óc cậu tính toán từng bước đi, nhưng ngay lúc đó, cậu bỗng cảm nhận được một sự thay đổi trong không khí. Một cảm giác khác lạ bao trùm, cậu vội vàng ngừng lại, giấu mình vào bóng tối của hành lang.
Khi lắng nghe kỹ hơn, Tư Mạc nhận ra có âm thanh của những bước chân, không phải của tang thi. Mùi da thịt và hơi thở khàn khàn của những sinh vật không phải người vẫn bao trùm, nhưng tiếng động này lại khác. Cậu nhẹ nhàng di chuyển, đến gần một góc khuất, rồi nhìn ra.
Lúc đó, cậu mới bắt gặp nhóm bốn người bước vào từ đầu hành lang, mỗi người mang theo vũ khí mạnh mẽ. Họ hành động rất nhanh và quyết đoán, mỗi người đối đầu với ít nhất hai con tang thi. Sự phối hợp giữa họ thật sự ấn tượng, một cuộc chiến ngắn gọn nhưng đầy hiệu quả. Đặc biệt là người đàn ông cao lớn cầm một thanh đại đao, nhanh chóng đánh bay tang thi cấp 2, khiến con quái vật này bị gục ngã trước sự tấn công mạnh mẽ của anh ta.
Tư Mạc theo dõi, lòng đầy nghi ngại. Dù họ có vẻ rất mạnh mẽ, cậu vẫn không dám vội vã bước ra. Cậu biết rằng thế giới này không còn chỗ cho những kẻ thiếu cẩn trọng, và dù sao thì cậu cũng không phải là người hay tham gia vào những cuộc chiến không đáng có. Cậu vẫn đứng trong bóng tối, chuẩn bị đối phó nếu có bất kỳ tình huống nguy hiểm nào xảy ra
Tư Mạc kiên nhẫn chờ đợi trong bóng tối, lặng lẽ quan sát nhóm người kia khi họ tiêu diệt hết tang thi. Mỗi động tác của họ đều chính xác và nhanh chóng, không lãng phí một giây phút nào. Khi cuối cùng cũng hoàn thành việc xử lý, họ không dừng lại lâu, mà tiếp tục tiến lên tầng trên, vội vã như có mục tiêu rõ ràng.
Tư Mạc đứng yên, quan sát họ rời đi qua khe cửa. Lúc họ đã khuất khỏi tầm mắt, cậu mới nhẹ nhàng bước ra khỏi nơi ẩn nấp. Cảm giác căng thẳng trong người dần dịu xuống, nhưng trong đầu cậu, vẫn không thể không suy nghĩ về nhóm người vừa rồi. Họ là ai? Làm sao mà họ lại mạnh mẽ và phối hợp ăn ý như vậy?
Tư Mạc lơ đãng nhìn về phía cầu thang, nơi nhóm người kia vừa lên, đôi mắt có chút mơ hồ. Đặc biệt là người đàn ông cầm đại đao, khuôn mặt của anh ta khiến cậu cảm thấy quen thuộc, như đã từng gặp ở đâu đó. Nhưng dù cậu cố gắng thế nào, không tài nào nhớ ra được. Cảm giác đó cứ lẩn quẩn trong tâm trí cậu, như một mảnh ghép chưa được hoàn thiện.
"Chắc là do mình quá mệt mỏi." Tư Mạc tự nhủ. Cậu lắc đầu, gạt đi suy nghĩ đó. Cả thế giới này giờ đã thay đổi, và những gì quan trọng là sự sống còn. Chuyện này có thể đợi sau.
Với một hơi thở sâu, Tư Mạc bắt đầu bước về phía cầu thang, hướng lên lầu. Cậu cần phải tìm một nơi trú ẩn an toàn, và giờ đây là lúc cần phải chuẩn bị cho những thử thách tiếp theo. Những câu hỏi về nhóm người kia đành phải gác lại.
Tư Mạc nhẹ nhàng đi lên từng tầng, từng bước đều cẩn thận và bình tĩnh. Tầng 1 đến tầng 12 đều vắng lặng, không có dấu hiệu của tang thi hay sự sống động nào. Cảm giác yên tĩnh khiến cậu không khỏi nghi ngờ, có thể nhóm người kia đã di chuyển đến nơi khác và giải quyết hết tang thi ở những tầng này. Dù vậy, Tư Mạc không thể quá tin tưởng vào sự yên bình này. Mọi thứ trong thế giới mới này đều có thể thay đổi bất cứ lúc nào.
Cậu tiếp tục kiểm tra từng căn phòng, gõ cửa để xem có ai ở trong không. Những căn phòng đều im lìm, không có phản hồi. Lúc này, Tư Mạc đã cảm nhận được một điều gì đó lạ lùng. Những phòng không có người, tất cả đều có vẻ bị bỏ hoang vội vàng. Không khí trong các căn phòng này đều nặng nề, như thể những người sống ở đây đã rời đi đột ngột, không kịp chuẩn bị gì.
Cuối cùng, sau một hồi kiểm tra, Tư Mạc dừng lại trước một căn phòng ở góc hành lang. Cậu khẽ gõ cửa, lắng nghe một lúc. Không có tiếng động, không có trả lời. Cậu mở cửa, nhẹ nhàng bước vào.
Bên trong là một căn phòng sạch sẽ, không có dấu hiệu của tang thi hay sự hỗn loạn. Một chiếc giường đơn, một bàn làm việc, một cửa sổ có rèm che kín, mọi thứ đều có vẻ như không ai sử dụng lâu. Cậu đóng cửa lại sau lưng mình, đảm bảo an toàn, rồi bắt đầu kiểm tra xung quanh.
Không có gì đáng ngại, phòng này có thể là một nơi trú ẩn tạm thời lý tưởng. Tư Mạc quyết định để lại những đồ vật không cần thiết và tìm một góc để nghỉ ngơi. Cậu bắt đầu sắp xếp lại ba lô và chuẩn bị tinh thần cho những thử thách tiếp theo. Dù đã có một chút thời gian tĩnh lặng, nhưng cậu biết rằng mỗi ngày trôi qua là một ngày nguy hiểm hơn, và sự chuẩn bị luôn là yếu tố quan trọng nhất để sống sót.
Cậu ngồi xuống, hít thở sâu, lặng lẽ chờ đợi sự chuyển động của thế giới bên ngoài, trong khi vẫn giữ sẵn sàng tâm lý và vũ khí.
Tư Mạc ngồi xuống, hít thở sâu trong không gian yên tĩnh, lặng lẽ chờ đợi sự chuyển động của thế giới bên ngoài. Trong lòng cậu, sự kiên nhẫn được rèn luyện qua từng giây phút, luôn giữ vững tâm lý và sẵn sàng cho mọi tình huống. Nhưng dù cho thế giới ngoài kia đang dần thay đổi, cậu biết rằng mình không thể chỉ ngồi im chờ đợi. Cậu phải chuẩn bị, phải hành động khi cần thiết.
Bọn họ đã dần quen với mạt thế. Sau khi nhận thức được tình hình và bắt đầu hành động, nhóm Cố Cảnh Hành không còn những cảm giác bối rối hay hoảng loạn như những ngày đầu. Cả bốn người đều đã quen với việc ra ngoài thu thập vật tư, tiêu diệt tang thi và tìm kiếm nơi an toàn để ẩn náu. Họ đã phân công nhiệm vụ một cách hợp lý để tối ưu hóa khả năng sinh tồn trong thế giới đầy rẫy nguy hiểm này.
Một ngày nọ, sau khi ăn sáng và kiểm tra lại vũ khí, họ quyết định tiếp tục công việc thu thập vật tư từ bên ngoài khu vực an toàn của tòa nhà.
Cả nhóm bước ra khỏi tòa nhà, mắt quan sát khắp nơi, tai căng lên để nghe ngóng. Không gian xung quanh vắng lặng, nhưng bầu không khí nặng nề khiến mọi người luôn phải cảnh giác.
Cố Cảnh Hành nhìn qua nhóm, đưa tay lên ra hiệu để bắt đầu. "Tuấn Kiệt, mày đi về phía cửa hàng tạp hóa gần đó. Minh, mày cùng tao đi kiểm tra kho thực phẩm. Hạo, mày ở lại bảo vệ phía sau, giữ vững đội hình."
Vương Tuấn Kiệt vung chiếc búa nặng trên vai, cười khẩy một cái. "Tao vào thì tang thi sẽ phải chào cờ ngay thôi." Anh nói xong, đôi mắt sáng lên, bước đi nhanh ra phía trước, không quên quét mắt xung quanh.
Lý Minh nheo mắt nhìn xung quanh, rồi quay sang Cố Cảnh Hành. "Cẩn thận, có thể có tang thi đang ẩn nấp. Mình phải hết sức thận trọng."
Trương Hạo liếc nhìn một vòng, tay vung kiếm theo kiểu thành thạo. "Được rồi, tao canh chừng phía sau, ai dám lại gần thì đừng trách."
Cả nhóm tiếp tục đi về phía các mục tiêu được phân công. Vương Tuấn Kiệt tiến về cửa hàng tạp hóa, bước đi mạnh mẽ với cây búa trên vai. Đúng như lời anh nói, những con tang thi lạc loài khi thấy anh đều hoảng hốt lùi lại, rồi ngã gục khi bị anh đập trúng. Tiếng động từ cây búa vang lên trong không gian tĩnh lặng, nhưng không làm nhóm phân tâm.
Vương Tuấn Kiệt vừa đập một con tang thi ngã xuống, hất búa qua vai. "Đánh được một đống rồi mà có tí xăng thôi à?" Anh nói trong khi lục tìm đồ đạc. "Thật không ra gì."
Cố Cảnh Hành đi cùng Lý Minh, hai người băng qua các dãy nhà, dừng lại trước kho thực phẩm. Anh vừa quan sát tình hình xung quanh, vừa kéo cửa kho ra, tay còn lại nắm chặt dao găm, đề phòng bất kỳ nguy hiểm nào. "Lý Minh, mày tìm trong này đi. Tao đứng ngoài cảnh giác."
Lý Minh liền gật đầu, bước vào kho thực phẩm, nhanh chóng bắt đầu thu thập các loại đồ ăn đóng hộp. "Mày nhìn kìa, mấy thùng lương thực vẫn còn nguyên." Anh mở từng thùng ra, nhặt lấy đồ đạc mà không ngừng để mắt tới các cử động ngoài cửa.
Trương Hạo thì luôn ở phía sau, cảnh giác theo dõi nhóm. Anh nhích người qua một bên, thanh kiếm ngắn trong tay vung lên khi có vài con tang thi mò tới gần nhóm. Mỗi cú vung kiếm của anh đều rất chính xác, tạo thành một vòng tròn bảo vệ đội. "Mày có lục đồ thì nhanh lên, tao không thể giữ được lâu đâu!"
Cố Cảnh Hành thỉnh thoảng quay lại, nhìn thấy mọi người vẫn ổn, gật đầu ra hiệu. "Nhanh lên, bọn tang thi không dễ dàng bỏ đi đâu."
Cuối cùng, khi nhóm đã thu thập đủ đồ đạc, Cố Cảnh Hành đánh giá tình hình và quyết định. "Được rồi, chúng ta đi về thôi. Chưa thấy thêm tang thi nào đâu, chắc bọn nó đã bị xóa sổ bởi những nhóm khác."
Nhóm của Cố Cảnh Hành rời khỏi khu vực thu thập, nhưng ngay khi họ quay lại con phố chính, một nhóm tang thi đông đảo đột nhiên xuất hiện từ các hẻm.
Vương Tuấn Kiệt nhìn thấy đám tang thi, vung búa quét ngang một con đang lao tới. "Mẹ nó, không thể yên ổn được chút nào sao?"
Trương Hạo nhíu mày, chuẩn bị đánh những con tang thi tiến đến. "Cố Cảnh Hành, mày nghĩ sao? Chúng ta xông vào không?"
Cố Cảnh Hành lướt mắt qua đám tang thi, không vội vàng ra tay. "Không, chia nhóm đánh vào chúng, Hạo, mày theo tao, còn Tuấn Kiệt và Minh đánh từ phía bên kia."
Anh nhanh chóng phân công và ra hiệu cho mọi người di chuyển. Khi bắt đầu chiến đấu, sự phối hợp nhịp nhàng giữa nhóm bộc lộ rõ ràng. Vương Tuấn Kiệt với búa, Trương Hạo với kiếm, Lý Minh với súng, và Cố Cảnh Hành với dao găm, tất cả đều biết rõ nhiệm vụ của mình và hoàn thành chúng một cách xuất sắc.
Cả nhóm đã hạ gục hoàn toàn đám tang thi, sau đó tiếp tục thu thập vật tư và quay về tòa nhà.
"Được rồi, chúng ta nghỉ ngơi một chút," Cố Cảnh Hành nói khi nhóm về lại khu vực an toàn.
Vương Tuấn Kiệt ngồi xuống, lau mồ hôi trên trán, nói một câu hài hước. "Cứ như đi tập thể dục thôi. Nhưng thế này mà không có gϊếŧ tang thi thì cũng khó chịu."
Trương Hạo lắc đầu, cười khổ. "Mày vui thì mày cứ vui, chứ tao mệt rồi. Đánh tang thi thôi cũng thấy kiệt sức."
Lý Minh chợt lên tiếng, giọng đều đều. "Cảnh Hành, chúng ta phải làm gì tiếp theo? Không thể cứ thế này mãi."
Cố Cảnh Hành nhìn xa xăm, không đáp ngay. "Chúng ta sẽ đi xa hơn. Thành phố K không phải nơi an toàn lâu dài. Cần phải chuẩn bị trước khi mọi thứ thay đổi hơn nữa."
Cả nhóm im lặng một lúc, nhưng tất cả đều biết rằng Cố Cảnh Hành đã đưa ra quyết định đúng đắn. Bây giờ, họ cần phải tìm một nơi an toàn hơn, một nơi có thể giúp họ sống sót lâu dài hơn trong thế giới đầy rẫy nguy hiểm này.
Sau một khoảng lặng im, Cố Cảnh Hành ngước mắt lên, ánh mắt sắc bén như thường lệ, nhưng lần này lại có một chút mơ hồ, như đang cân nhắc điều gì đó quan trọng. Anh nói, giọng trầm và đầy quyết đoán:
"Chúng ta không thể ở lại đây lâu. Thành phố K không phải là nơi để lập trại lâu dài. Mình nghĩ đến việc trở về thành phố M."
Cả nhóm đều quay sang nhìn anh. Vương Tuấn Kiệt nhướn mày, có chút bất ngờ. "Thành phố M? Nhưng không phải chúng ta đang ở thành phố K sao? Mọi thứ đều bị đảo lộn rồi, biết đâu đi về đó lại không an toàn."
Cố Cảnh Hành gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn rất kiên định. "Đúng, thành phố M là nơi chúng ta biết rõ nhất. Chúng ta là người thành phố M, không phải người ở đây. Nếu có thể trở về, ít nhất chúng ta sẽ tìm được nguồn thông tin, biết đâu có thể tìm thấy người sống sót còn lại ở đó."
Lý Minh từ phía sau lên tiếng, giọng trầm ngâm. "Nhưng liệu việc quay lại đó có quá nguy hiểm không? Chúng ta không biết thế nào, sương mù đỏ vẫn chưa biến mất, mà tang thi thì ngày càng nhiều."
Cố Cảnh Hành nhìn anh một lúc, rồi nhẹ nhàng trả lời: "Chúng ta không có lựa chọn nào khác. Mặc dù bây giờ chưa thể xác định chính xác tình hình, nhưng chỉ có trở về đó, chúng ta mới có thể có cơ hội tìm thấy những người sống sót, thậm chí là nguồn tài nguyên, thức ăn mà chúng ta cần."
Trương Hạo gật đầu, vung thanh kiếm trên tay, nở nụ cười nhẹ. "Cảnh Hành nói đúng. Chúng ta là người thành phố M, nếu có ai có thể sống sót thì chắc chắn là ở đó. Và nếu không đi ngay, tình hình càng tồi tệ thì làm sao chúng ta tiếp tục tồn tại?"
Vương Tuấn Kiệt nhìn ba người còn lại, rồi thở dài, vẻ mặt có phần khôi hài. "Chắc chắn một điều là chúng ta không thể ở lại đây, nếu không thì cũng chỉ chờ chết thôi. Chỉ cần chúng ta đi đúng hướng, chắc chắn sẽ tìm được nơi an toàn hơn."
Cố Cảnh Hành nhìn nhóm một lượt, rồi quay lại nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ. "Vậy thì, chúng ta lên đường. Thành phố M là mục tiêu của chúng ta. Dù có khó khăn, chúng ta cũng sẽ tìm ra con đường đi tiếp. Chỉ cần sống sót, mọi thứ đều có thể giải quyết."
Nhóm của anh không nói gì thêm, nhưng ai cũng hiểu rằng Cố Cảnh Hành đã quyết định, và đây là lúc họ phải hành động. Những nguy hiểm phía trước không thể cản bước họ.
Nhóm của Cố Cảnh Hành không nói thêm gì, tất cả đều hiểu rằng quyết định đã được đưa ra và họ phải hành động ngay lập tức. Những nguy hiểm phía trước, dù có lớn đến đâu, cũng không thể cản bước họ. Sau khi chuẩn bị xong, cả nhóm tiếp tục hành trình thu thập vật tư, biết rằng từng món đồ đều có thể giúp họ sống sót trong thế giới mạt thế đầy rẫy nguy hiểm này.
Họ đi ra ngoài, băng qua những con phố vắng lặng của thành phố K. Đường phố gần như không còn bóng người, chỉ có sự tĩnh lặng đáng sợ và những tàn tích của một thời kỳ hoàng kim đã qua. Họ đi vào một tòa nhà gần đó, nơi mà bọn họ hy vọng có thể thu thập được nhiều vật tư cần thiết.
Vừa vào trong hành lang, nhóm của Cố Cảnh Hành đột ngột gặp phải một đàn tang thi. Chúng đang di chuyển chậm chạp, nhưng số lượng đông và lại không còn mấy kẻ mạnh mẽ như trước đây, vì chúng đã tiêu tốn hết năng lượng trong quá trình ăn uống vô độ.