Chương 8

Triệu Y Nguyệt ôm đầu ngồi dậy, còn chưa kịp nói gì thì đã nghe giọng Nữ quan ngoài cửa truyền vào:

“Bẩm nương nương, Thái tử điện hạ căn dặn, nếu người đã tỉnh thì xin mau thay y phục, theo điện hạ tiến cung.”

Nàng đảo mắt nhìn quanh, nhận ra đây chính là tân phòng đêm qua, liền thấp giọng hỏi Thúy Liễu:

“Ta trở về bằng cách nào?”

Thúy Liễu thức trắng cả đêm, vành mắt đỏ hoe, hiển nhiên bị một trận kinh hồn:

“Nương nương, gần hừng đông, ngài được đầu bếp đi ngang Từ đường phát hiện. Khi đó chúng nô tỳ đều sợ hãi lắm, sao ngài lại ngã ở nơi đó được.”

Nói tới đây, Thúy Liễu khẽ liếc ra cửa, hạ giọng hơn:

“Thái tử điện hạ hình như rất giận. Lát nữa gặp người, nương nương nên cẩn thận một chút.”

Triệu Y Nguyệt thầm nghĩ: Hắn giận cái gì chứ? Đêm qua còn ôm ánh trăng sáng mà triền miên, ta thì co ro trong Từ đường gió lạnh, suýt bị đông cứng, lại còn bị Đại kim long dọa đến hôn mê!

Nhớ đến cái móng vuốt vàng rực kia, Triệu Y Nguyệt vừa thay y phục vừa hỏi:

“Ngươi có đi qua Từ đường chưa?”

Thúy Liễu không hiểu ý, nhưng vẫn gật đầu: “Có ạ.”

Triệu Y Nguyệt trầm ngâm: “Trên bàn thờ có thấy đôi thỏ tuyết không?”

Thúy Liễu lắc đầu: “Không thấy ạ.”

Chẳng lẽ đã tan rồi? Triệu Y Nguyệt chớp mắt, lại hỏi:

“Thế còn cống phẩm, vẫn đủ chứ?”

Thúy Liễu đáp: “Tất cả đều còn.”

Không phải ta đã ăn sạch rồi sao?

Thúy Liễu do dự giây lát, mới khẽ nói:

“Nương nương, nô tỳ thấy Thái tử điện hạ dường như thực sự tức giận. Xe ngựa đi rất nhanh, không đợi ngài. Người ngoài nhìn vào, chỉ sợ lại dị nghị.”

Triệu Y Nguyệt khẽ cười, cúi đầu xoa ấm lò sưởi trong tay, thong thả đáp:

“Để hắn tức giận đi, lại chẳng phải lỗi của ta. Ta là bị dọa ngất, chứ đâu có trêu hoa ghẹo nguyệt. Hắn tức cái gì chứ?”

Nói đến đây, nàng dừng lại, trong lòng thoáng run. Hình ảnh Kim long cùng móng vuốt lạnh lẽo chợt hiện lên, khiến da đầu tê dại. Nàng khẽ lẩm bẩm:

“Chỉ mong... cái kia không tính toán với ta.”

Thúy Liễu nghe không rõ, nghi hoặc hỏi: “Nương nương nói gì ạ?”

Triệu Y Nguyệt vội ho nhẹ, che giấu: “Không có gì. Ta nói Thái tử điện hạ tuy mặt lạnh, nhưng chắc cũng không đến mức tính toán với ta.”

Thúy Liễu bán tín bán nghi, chỉ đành cúi đầu, không dám hỏi thêm.

Xe ngựa lắc lư một đường, càng ngày càng gần Hoàng cung.

Triệu Y Nguyệt ngồi trong góc, càng nghĩ càng cảm thấy lo sợ. Nếu Thần bảo hộ thật sự linh nghiệm, nàng tối qua lại đem cống phẩm ăn sạch, liệu có hay không đêm nay bị một trảo chụp chết?

Nghĩ tới đây, nàng rụt rụt bả vai, lặng lẽ thở dài.