Chương 6

Ánh nến leo lét lay động không ngừng, cửa từ đường dường như đã hỏng, chẳng cách nào khép lại. Gió đêm lạnh buốt cuốn theo bông tuyết ùa vào, thế nhưng trong phòng lại chẳng hề có tuyết đọng.

Vì ánh sáng quá mờ, toàn bộ sự chú ý của Triệu Y Nguyệt đều đặt trên đồ cúng, nàng không nhận ra rằng ngay phía trên án thờ có treo một bức họa. Ánh nến lờ mờ khiến cảnh tượng trong tranh trở nên mông lung, chỉ loáng thoáng thấy một móng vuốt khổng lồ, ánh vàng chói mắt.

“Lạnh quá đi mất.” Triệu Y Nguyệt rùng mình một cái trước trận gió buốt vừa thổi qua.

Không biết có phải ảo giác hay không, một lát sau, tiếng gió bỗng nhỏ dần.

Nàng vừa gặm đùi gà vừa đứng dậy, định đi đóng cửa lại, nào ngờ phát hiện từ đường này căn bản... không hề có cửa.

“Thái tử nghèo vậy sao? Ngay cả một cánh cửa cũng không làm nổi?”

Triệu Y Nguyệt quay đầu, ánh mắt đầy thương cảm nhìn về phía án thờ:

“Chờ ta có tiền, nhất định sẽ thay ngài dựng một cánh cửa, khỏi phải chịu cảnh mưa gió dập vùi thế này.”

Hai ngọn nến trên bàn bỗng chốc lay động dữ dội.

Trong bức họa, đôi mắt kim long xuyên qua ánh nến, nhìn chăm chăm nữ tử diễm lệ áo đỏ kia. Nàng đã ăn sạch sành sanh đồ cúng, cuối cùng còn đưa đầu ngón tay vào miệng liếʍ sạch, vẻ mặt trông như vẫn chưa thỏa mãn.

Phàm nhân tham lam.

Kim long khẽ nhắm mắt lại.

Triệu Y Nguyệt thu tay vào ống tay áo, tìm một chỗ dựa gần án thờ, lưng tựa vách tường, co người lại thành một cục. Dù chẳng ấm hơn bao nhiêu, nhưng nhờ vừa mới ăn no, thân thể nàng vẫn còn giữ được chút hơi ấm.

Lúc này, cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến, song Triệu Y Nguyệt lại sợ có cung nữ nào đó đột nhiên xách nàng về thư phòng, rồi nhốt vào tủ để ép nghe cái gọi là “phát sóng trực tiếp hiện trường”, nên nàng cố gắng chống mí mắt lên.

Ngẩn ngơ một lát, nàng cảm thấy cứ ngồi không thế này thật quá buồn chán, chi bằng tìm việc gì đó mà làm, còn hơn ngồi ngốc ở đây.

Thế là, nàng ra gần cửa, lấy mấy đυ.n tuyết gom lại, nặn thành những bàn tay béo tròn như tay thỏ con, hoặc đầu tròn như đầu gấu nhỏ, rồi dùng mấy hạt vụn còn sót lại dán thành đôi mắt, đặt ngay lên bàn thờ.

Triệu Y Nguyệt chắp tay trước ngực, ngẩng đầu thành khẩn nói:

“Đây là ta tặng ngài mấy con thú hộ vệ. Lần sau nếu ta lại lén ăn cống phẩm, ngài cứ thả thỏ hoặc gấu ra, kẻ nào dám ăn trộm nhất định sẽ bị... đáng yêu làm cho chết khϊếp.”

Nói tới đây, nàng bỗng chú ý tới bức họa lớn treo trên tường, ngay phía trên ánh nến chập chờn.