Đàm Minh Quân cúp điện thoại, thông qua yêu cầu kết bạn của cha, gửi định vị cho Phó Hoài Viễn.
Trên mặt cậu bé là vẻ vui sướиɠ và đắc ý không giấu giếm. Mọi chuyện diễn ra thuận lợi hơn cậu bé tưởng tượng, vừa rồi trong điện thoại ba biết cậu bé có kỹ thuật hacker cao siêu như vậy, đến cả vẻ mặt ít nói thường ngày cũng không giữ được liên tục hỏi cậu bé mấy câu. Chắc chắn là đã bị sự thông minh của cậu bé làm cho kinh ngạc lắm rồi đúng không?
Hừ, thiên tài như cậu bé, đáng lẽ phải có một sân khấu lớn hơn.
Cậu bé nhìn người mẹ đang ngồi thất thần ở bên kia, vẻ đắc ý và vui sướиɠ ban đầu lập tức giảm đi, còn có chút không hài lòng. Chỉ cần mẹ chịu dùng chút thủ đoạn với cha thì đã sớm trở thành bà Phó rồi, đâu đến nỗi phải sống khổ sở trong căn nhà nhỏ như vậy cùng với cậu và em gái. Cậu bé cảm thấy cha không phải là không có tình cảm với mẹ chỉ là chưa nhìn rõ được tấm lòng thật sự của mình mà thôi.
"Mẹ, mẹ sẽ cùng chúng con về nhà họ Phó sao?"
Đàm Ni ngẩng đầu lên, khẽ nhếch môi: "Mẹ sẽ không quay về bên cạnh Phó Hoài Viễn."
"Vậy mẹ định bỏ rơi con và em gái sao? Sau chuyện em gái bị bắt cóc, nhà họ Phó không thể để chúng ta tiếp tục lưu lạc bên ngoài."
Đàm Ni lộ vẻ đau khổ, cô nhìn con trai với vẻ mặt có chút bực bội, cái suy đoán vốn ẩn sâu trong đầu cô lại một lần nữa trỗi dậy, cô buột miệng hỏi: "Quân Quân, chuyện em gái con bị bắt cóc, rốt cuộc có liên quan đến con không?"
Đàm Minh Quân luôn cho rằng kế hoạch của mình hoàn hảo không một kẽ hở, không thể bị phát hiện. Cậu bé dù thông minh đến đâu, cũng chỉ là một đứa trẻ năm tuổi, bất ngờ bị Đàm Ni hỏi như vậy không khỏi lộ ra một chút cảm xúc thật - hoảng hốt, chột dạ, sợ hãi.
Cậu bé cố gắng trấn tĩnh lại, giả vờ vô tội: "Mẹ, mẹ đang nói gì vậy? Sao mẹ có thể nghĩ về con như thế? Hi Hi là em gái con, làm sao con có thể để em ấy gặp nguy hiểm được!"
Lời này của cậu bé cũng không hẳn là nói dối, trong lòng Đàm Minh Quân cậu bé nghĩ Đặng Minh và Đỗ Uy chỉ một lòng muốn lấy tiền rồi bỏ trốn, sẽ không làm ra chuyện lớn, hành động của cậu bé không tính là làm hại em gái.
Không ai hiểu con bằng mẹ, phản ứng này của cậu bé rơi vào mắt Đàm Ni khiến lòng cô lạnh lẽo. Nếu Quân Quân bị cô hiểu lầm sẽ không có phản ứng như vậy.
Đàm Ni đau lòng nhìn con, vô cùng thất vọng: "Con là vì muốn trở về nhà họ Phó đúng không? Nếu con muốn về, mẹ có thể đưa con về, tại sao con cứ phải chọn cách này? Con không sợ Hi Hi thật sự xảy ra chuyện sao? Con bé là em gái con đó, con bé tin tưởng con như vậy."
Cô cũng không muốn tin con trai mình là loại người như vậy, nhưng sự thật lại bày ra trước mắt. Hi Hi đi ra ngoài với con trai là để mua quà sinh nhật cho cô. Con gái cô đối với người mình tin tưởng luôn không hề giữ lại, chưa bao giờ nghi ngờ.
Tưởng tượng đến cảnh con gái chịu khổ, lòng Đàm Ni đau như cắt. Là cô không ổn, đáng lẽ cô phải cảnh giác sớm hơn.
Cũng chính vì Đàm Ni còn chưa biết số phận cuối cùng của con gái nếu không cô đã không chỉ đơn thuần chất vấn con trai như vậy.
Đàm Minh Quân chết sống không thừa nhận, còn vu oan ngược lại: "Con là con trai của mẹ, con mới năm tuổi. Mẹ lại nghĩ về đứa con ruột của mình như vậy sao? Con biết mẹ vì chuyện của Hi Hi mà rất lo lắng, con hiểu mẹ, mẹ bình tĩnh lại đi."
Đàm Ni còn muốn nói gì đó, chợt nghe thấy tiếng gõ cửa "cộp cộp", còn kèm theo giọng nói non nớt trong trẻo.
"Mẹ mở cửa, Hi Hi về rồi nè!"