Mạt Ngưng dừng chân trước một tòa kiến trúc hoành tráng của trưởng lão hội, ánh mắt cong cong, khoé môi khẽ nhếch lên một nụ cười càng lúc càng… kỳ lạ.
“Nhìn có vẻ thú vị đấy.”
Mèo Ba Tư trong ngực nàng cũng ló đầu ra, mắt ánh lên tia sáng kỳ lạ: “Nhìn kiểu gì cũng có đồ tốt bên trong.”
Thế là một người một mèo thong thả bước vào lãnh địa của trưởng lão hội.
Chẳng bao lâu sau, tiếng chuông cảnh báo trong hội vang lên ầm ĩ.
Khi Phất Ân nhận được tin tức quay trở về, khắp không khí đã thoang thoảng mùi máu người nhàn nhạt.
Trước mắt hắn là một cô gái ôm mèo Ba Tư, ngồi vắt vẻo trên tường thấp, hai chân đung đưa nhàn nhã, dáng vẻ không khác gì đang hóng mát chiều thu.
Sau lưng nàng, hơn mười tên huyết tộc bao vây đầy cảnh giác, thế nhưng chẳng ai dám tiến lên trước nửa bước.
“Đại thúc, cuối cùng ngươi cũng về rồi!” – Mạt Ngưng trông thấy bóng Phất Ân liền vui vẻ vẫy tay chào.
Phất Ân không kịp trả lời nàng, liền có người bước tới bẩm báo toàn bộ chuyện Mạt Ngưng vừa gây ra.
Vẻ mặt nghiêm nghị của hắn thoáng chốc cứng lại, lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Ba toà lâu đài bị phá huỷ. Năm nhà kho máu tan tành?
…
Mà mới chỉ có bao lâu chứ?
Mạt Ngưng rời đi trước một bước, nhóm huyết tộc đuổi theo nàng không những không bắt được, mà đến bóng dáng nàng còn chẳng giữ nổi.
Kết quả, trong khi hắn còn đang lo tìm người, thì nàng đã đại náo trưởng lão hội một trận tưng bừng.
Trưởng lão hội vốn là nơi tụ hội anh tài, vậy mà đến cả một nha đầu “yếu ớt vô năng” cũng không thể khống chế nổi?
Ánh mắt Phất Ân nhìn Mạt Ngưng lúc này không khỏi nhuốm thêm vài phần dò xét.
“Đại thúc à,” – Mạt Ngưng vẫn vui vẻ như không, “Ngươi nói xem, trò chơi trừng phạt ta đã chơi xong một vòng, ta phát hiện nơi này chẳng ai có thiên phú chơi trò chơi cả, đều bị ta đánh bại sạch.”
Mạt Ngưng bĩu môi, giọng đầy uất ức:
“Hơn nữa thua còn không chịu nhận, nhân phẩm đúng là chẳng ra làm sao.”
“Lưu Thúc, ngươi quá hỗn xược!” – Khuôn mặt già nua của Phất Ân trầm xuống, uy áp mạnh mẽ tràn ra, ép thẳng về phía nữ hài đang ngồi vắt vẻo trên bức tường thấp, dáng vẻ thảnh thơi đến khó tin.
Nàng vậy mà còn dám nói nhân phẩm của trưởng lão hội không ra gì!
Rốt cuộc là ai mặt dày đến mức tự mò tới trưởng lão hội để đòi… chơi trò “trừng phạt”? Trưởng lão hội đương nhiên tưởng nàng điên, liền ra sức đuổi đi, nàng lại nghĩ bọn họ đang nhập vai cùng nàng chơi trò chơi.
Kết quả chẳng những không đuổi được, lại còn bị nàng khống chế ngược, bắt các huyết tộc đánh lẫn nhau, khiến vô số tài sản của hội bị phá huỷ.
Đối mặt với ánh mắt nghiêm khắc của Phất Ân, Mạt Ngưng chỉ đung đưa hai chân, cười híp mắt:
“Đúng rồi đó.”
Phất Ân: ……
Bị mắng hỗn láo, nàng không những không biết xấu hổ, còn cảm thấy tự hào?
Cái mặt dày này… sao lại dày đến mức vô lý thế?
Khuôn mặt Phất Ân đen như đáy nồi.
“Vậy thì để ta đích thân ra tay, xử tử ngươi tại chỗ!”
Mạt Ngưng bất chợt nở nụ cười ngượng ngùng, khẽ ngước mắt nhìn hắn, giọng mềm mại như tơ:
“Đại thúc à, ngươi định mạnh bạo vậy sao? Nhưng mà… phải làm sao bây giờ đây? Ngươi lại không phải kiểu mà ta thích, mà tuổi tác thì... e là không ‘kham nổi’ rồi đó nha.”