Thế giới 1 - Chương 7: Nữ vương giáng lâm

Lũ huyết tộc kia vẫn còn nhốn nháo, ồn ào không ngớt.

Mèo Ba Tư nghiêng đầu, đôi mắt vàng óng liếc nàng từ trên xuống dưới, đánh giá:

“Ngươi định chơi thật đấy à?”

Một nha đầu đến cả đàn ông cũng chẳng thể chạm vào.

Mạt Ngưng: ……

Nàng tức thì vươn tay xoa mạnh đầu con mèo Ba Tư.

“Nha đầu thúi! Ngươi muốn gϊếŧ ta đấy à?”

Con mèo lập tức dùng đuôi quấn lấy tay nàng, kéo ra khỏi đầu mình.

Mạt Ngưng lại thản nhiên nắm lấy cái đuôi bị kéo ra, thuận tay mân mê, ánh mắt dần trở nên xa xăm.

Tâm nguyện của Lưu Thúc… là trả thù huyết tộc, huỷ diệt bọn chúng.

Huyết tộc sinh ra từ chính nàng, cũng là thứ mang lại cho nàng vô vàn khổ đau.

Lưu Thúc hận trưởng lão hội, hận huyết tộc, hận bản thân mình yếu đuối—duy chỉ không hận Lưu Li.

Bởi chính Lưu Li là người đã giúp nàng nhìn thấy sự thật.

Một kẻ yếu đuối đáng thương, không thể tự mình báo thù, không thể xua tan oán hận, thế nên đã triệu hoán nàng—giao phó tất cả, chỉ mong nàng dám làm những việc mà bản thân không dám.

...

Mạt Ngưng liếc qua giao diện hệ thống, kiểm tra thời gian hoàn thành nhiệm vụ: ba tháng.

Vậy là vẫn còn chơi được khá lâu.

Dữ Lăng cùng đám người đã tiếp nhận hình phạt: tự lấy máu mình tưới hoa trong hoa viên lâu đài cổ.

Cũng chính vì thế mà nơi này bị mùi máu tươi dày đặc bao trùm, mãi vẫn chưa tan hết.

Lần tiếp theo Mạt Ngưng gặp lại Dữ Lăng, sắc mặt hắn đã tái nhợt, hơi thở yếu ớt, rõ ràng là do mất máu quá nhiều.

Hắn cúi người cung kính bẩm báo:

“Vương, Phất Ân trưởng lão đã đến.”

Phất Ân trưởng lão—một trong số ít trưởng lão quyền lực nhất của trưởng lão hội, cũng là “người quen cũ” của nguyên chủ.

Nghe nhắc tới trưởng lão hội, Dữ Lăng lặng lẽ liếc nhìn sắc mặt Mạt Ngưng.

Không còn vẻ bất an thấp thỏm như xưa. Thay vào đó, nàng chỉ khẽ cong đuôi mắt, nhìn qua trông vô hại mà đáng yêu.

“Ừm ừm.”

Nàng ôm mèo Ba Tư, chớp mắt đã thuấn di xuống lầu.

Trong đại sảnh, một nam nhân trung niên mặc trường bào trắng đang đứng đó. Khoảng chừng bốn mươi tuổi, mặt vuông chữ điền, vẻ mặt nghiêm nghị, khí thế lạnh lùng mà uy nghi.

Chính là Phất Ân trưởng lão.

Ngay khi Mạt Ngưng xuất hiện, ánh mắt của Phất Ân lập tức rơi xuống người nàng, rồi nghiêm giọng chất vấn:

“Lưu Thúc, ngươi thừa nhận tội lỗi của mình chứ?”

Mở miệng liền truy tội, hiển nhiên là đã sớm chuẩn bị sẵn tâm lý để đối đầu.

“Ừm, nhận.”

Tội trạng, phản diện, hắc hoá — tất cả đều là một phần của vai ác như nàng đây.

Nàng mỉm cười tươi rói đáp lại, ngữ khí cứ như đang tán gẫu chuyện thời tiết hôm nay vậy.

Sự thẳng thắn của nàng khiến Phất Ân có chút sửng sốt.

Nàng… lại nhận tội dễ dàng thế sao?

Nhưng nếu nàng đã nhận tội, thì mọi việc cũng dễ xử lý hơn nhiều.

“Nếu ngươi đã thừa nhận, vậy theo ta trở về trưởng lão hội chịu phạt.”

“Ừm ừm, được thôi.” – Mạt Ngưng ngoan ngoãn gật đầu, vẻ mặt hết sức hiểu chuyện.

Dữ Lăng đứng cách nàng không xa, ánh mắt trầm xuống, rồi cẩn trọng lên tiếng:

“Phất Ân trưởng lão, không biết vương đã phạm vào tội gì?”

“Lưu Thúc đã nhận tội, các ngươi còn muốn che chở nàng?” – Giọng Phất Ân trưởng lão lạnh như băng, ánh mắt nguy hiểm lướt qua Dữ Lăng.

Xét về huyết thống, Phất Ân là huyết tộc thuần chủng, áp lực từ khí tức của hắn khiến Dữ Lăng cảm thấy như máu trong người đông cứng lại.