Lộ Tử Du nhún vai bất lực: “Ta còn chưa kịp biết gì đâu. Nhưng các ngươi cũng thấy thái độ của Nam Lạc rồi đấy. Hai người này nhìn là biết quan hệ không đơn giản.”
“Lão đại lần đầu tiên dẫn một cô gái về căn cứ đấy.”
“Lại còn xinh xắn, ngoan ngoãn như vậy nữa. Ta cũng muốn có một người như thế!”
“Muội tử đó tên gì? Có tỷ muội gì không?”
Lộ Tử Du nhớ lại cái tên được nhắc đến ở quầy lễ tân, suy nghĩ một chút rồi đáp: “Gọi là Lưu…”
Nói được nửa câu thì như sực nhớ ra điều gì, sắc mặt trở nên hơi ngập ngừng.
“Lưu Thúc?”
Đám người đang hóng hớt lập tức biến sắc: “Không phải chứ…”
“Chắc là... chỉ là tên giả thôi, ta nghĩ vậy.” Lộ Tử Du tự an ủi bản thân.
Còn Mạt Ngưng – người bị mọi người tưởng là cô bé ngoan ngoãn đáng yêu – lúc này đang bị Nam Lạc mang về văn phòng.
Hai người ở riêng trong một không gian tĩnh lặng.
Mạt Ngưng ngồi đối diện với Nam Lạc, gối cằm lên tay, ánh mắt lấp lánh như sao trời, vừa nhìn hắn vừa khẽ cong môi cười.
Nam Lạc rót một ly trà. Khi chạm phải ánh mắt nàng, hắn khẽ ho nhẹ, đưa tay che môi, sau đó mới chậm rãi ngồi xuống đối diện nàng.
Hai người rõ ràng cách nhau hơn hai mét, vậy mà Nam Lạc lại cảm thấy như khoảng cách chỉ chừng mười mấy phân, hơi thở của nàng cứ như len lỏi đến tận bên cạnh.
“Ngươi đến vừa đúng lúc, ta vốn cũng định tối nay nói chuyện với ngươi về một vài việc hợp tác.” Nam Lạc là người mở lời trước.
Nàng đã theo hắn tiến vào địa phận loài người, hẳn là cũng mang theo ý định muốn hợp tác.
“Ừm ừm.” Mạt Ngưng gật đầu liên tục, vẫn nhìn chằm chằm vào hắn không chút che giấu, ánh mắt như đang nhìn một món bảo vật vô giá.
Ánh mắt ấy không chỉ khiến Nam Lạc thấy khó hiểu, ngay cả hệ thống bên cạnh cũng thấy là lạ.
Bình thường Mạt Tiểu Ngưng của bọn họ đâu phải là kiểu người cứ nhìn đàn ông không chớp mắt thế kia.
Tên Nam Lạc này…
Hệ thống lại lặng lẽ rà quét Nam Lạc một lượt, muốn xem hắn rốt cuộc có gì đặc biệt. Kết quả vẫn hoàn toàn bình thường.
Nam Lạc nhạy cảm liếc sang con mèo Ba Tư đang ngồi cạnh Mạt Ngưng, hơi nhíu mày.
Là ảo giác sao? Sao lại có cảm giác như bị con mèo ấy lột sạch từ trong ra ngoài?
“Lưu Thúc tiểu thư, chúng ta vừa mới nhận được tin – Hội trưởng lão huyết tộc đã chính thức phát lệnh truy nã ngươi. Hơn nữa, thuộc hạ của ngươi còn công bố với toàn bộ huyết tộc phương Đông rằng ngươi đã rời khỏi thế lực phương Đông. Giờ ngươi đã bị trục xuất khỏi khu vực đó.”
“Cho nên, ngươi định bỏ rơi ta? Hay định bắt ta đi làm thí nghiệm gì đó?” Mạt Ngưng nghiêng đầu, tai khẽ giật nhẹ như tai mèo, ánh mắt lấp lánh đầy mong chờ nhìn hắn.
Nam Lạc: …
Quả nhiên, đầu óc nàng không phải người thường có thể lý giải nổi.
Hắn khẽ ho một tiếng, cố che đi vẻ mặt bị nàng làm cho dở khóc dở cười, còn có phần… hoảng hốt.
“Nếu ta đã đưa ngươi vào thế giới loài người, thì bất kể phía sau ngươi có còn thế lực phương Đông chống lưng hay không, việc hợp tác giữa chúng ta vẫn tiến hành như thường.” Nam Lạc vốn đã tuấn tú, khi nghiêm túc lại càng có khí chất khiến người ta khó rời mắt.
“Vậy ta có thể… bắt đầu chưa?” Mạt Ngưng chớp mắt hỏi.
“?” Nam Lạc ngơ ngác, đầu óc như đứng hình. Hắn nhất thời không hiểu nàng đang nói tới cái gì.