Dữ Lăng bật cười khẽ, nói: “Vương vẫn luôn biết điều như vậy.”
Vẫn luôn là kẻ yếu đuối dễ bị bắt nạt, dù nàng đã thoát khỏi khống chế của giá chữ thập kia, bọn họ cũng chẳng ai tin nàng có đủ gan đào thoát thật sự.
“Ta sẽ khiến ngươi chết trong đau đớn ít hơn một chút.”
Dữ Lăng lạnh giọng, trong tay cầm một cây gậy đầu nhọn, được rèn từ bạc — thứ có thể gϊếŧ chết quỷ hút máu.
Giữa ánh mắt dõi theo của đám huyết tộc, tất cả đều chờ đợi khoảnh khắc tim nàng bị xuyên thủng, máu đỏ trào ra.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, tình thế đột ngột xoay chuyển.
Không ai thấy rõ chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy cây gậy trong tay Dữ Lăng đã rơi vào tay Mạt Ngưng.
Mũi nhọn của gậy lúc này đang ép sát trước ngực hắn.
Dữ Lăng kinh ngạc, nhưng vẫn không hề sợ hãi, định giật lại gậy gỗ. Thế nhưng — hắn không thể động đậy.
Hắn… bị khống chế?
Kinh hoàng, Dữ Lăng nhìn chằm chằm vào Mạt Ngưng.
Còn nàng chỉ nghiêng đầu mỉm cười, thong thả lên tiếng: “Đã là trò chơi, thì phải có luật. Điều đầu tiên: đừng lại gần ta quá.”
Thấy Dữ Lăng bị nàng khống chế, các quỷ hút máu khác lập tức lao đến, khoảng cách cực gần khiến bọn chúng có thể thuấn di để tấn công trong tích tắc.
Thế nhưng Mạt Ngưng vẫn như không hề nhận ra nguy hiểm đang áp sát, tay nắm chặt giá chữ thập, nhẹ nhàng đẩy về phía trước.
“Đứng lại! Không được nhúc nhích!”
Tiếng gào đau đớn của Dữ Lăng vang lên cùng lúc với hương máu tươi nồng nặc lan tràn trong không khí.
Cả đám huyết tộc khựng lại, yên lặng nuốt nước bọt. Đó là mùi máu của Dữ Lăng.
Từng giọt máu từ ngực hắn nhỏ xuống, loang lổ trên mặt đất như từng cánh hoa mạn châu sa đang nở rộ.
Mạt Ngưng nghiêng đầu, cười nhẹ: “Thấy không, máu đã đổ rồi.”
“Lưu Thúc, ngươi định làm gì?” Dữ Lăng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, ánh mắt dõi theo nàng không chớp. Hắn vẫn tin — nàng không dám gϊếŧ hắn.
“Không phải các ngươi là bên bắt đầu trò chơi phản loạn sao?”
Nàng nghiêng đầu, vẻ mặt ngây thơ hỏi lại.
Dữ Lăng: “?”
Ai chơi trò chơi với nàng chứ!
Bọn họ phản loạn là vì quá chán ghét sự yếu đuối của nàng, càng muốn chặt đứt huyết mạch quyền lực trong người nàng!
Đôi mắt Mạt Ngưng bỗng sáng lên như có sao trời chiếu rọi: “Trò chơi các ngươi khởi xướng, luật chơi để ta định. Ừm… vậy mới công bằng.”
“Ngươi…” Dữ Lăng lúc này mới nhận ra — nữ nhân trước mặt đã thay đổi.
Ánh mắt vốn yếu ớt ấy, nay lại đầy khác thường.
Rõ ràng bề ngoài vẫn dịu dàng, thuần khiết, nhưng không hiểu sao lại khiến hắn rùng mình như có hơi lạnh xuyên qua tận xương cốt.