“Không ngoài dự đoán, ngươi đã bị truy nã bởi huyết tộc. Mà cái tên hôm qua còn luôn miệng thề trung thành với ngươi – Dữ Lăng – rất tự nhiên mà bán đứng ngươi luôn rồi.”
Đôi mắt mèo đảo qua đảo lại, đồng tử liên tục hiện ra các dãy ký hiệu, dữ liệu không ngừng cập nhật.
“Hiện tại… huyết tộc đang... đang…” Giọng hệ thống bắt đầu run rẩy, như sóng nước lăn tăn lan ra trong không khí.
“Mạt Tiểu Ngưng!!!” Hệ thống rốt cuộc nhịn không nổi nữa, bật chế độ tạc mao!
Mạt Ngưng nhìn con mèo Ba Tư trong tay bị mình vò đến méo mó biến dạng, khí uể oải khi mới tỉnh ngủ cũng lập tức tiêu tan.
Nàng dựa vào thành quan tài, trông chẳng khác gì một đống lười biếng không có sức sống: “Ta sớm đoán được rồi.”
“Cho nên ngươi mới thoải mái rút lui như vậy?” Cuối cùng thì hệ thống cũng hiểu ra vì sao nàng lại dễ dàng theo Nam Lạc rời khỏi lãnh địa huyết tộc như thế.
Rõ ràng là vì nàng đã biết mình trở thành cái gai trong mắt cả huyết tộc. Hơn nữa, hiện tại thực lực bị suy giảm do rơi vào thế giới nhiệm vụ, chỉ có thể dùng sức mạnh của nguyên chủ. Điều quan trọng nhất là—vũ khí của nàng vẫn đang bị phong ấn.
Biết mình đánh không lại mấy kẻ mạnh như Nạp Chỉ hay Bạch Dạ, lại bị cả huyết tộc hợp lực truy sát, nàng mới thuận theo tình thế, đi cùng Nam Lạc tiến vào địa phận loài người.
Đáng sợ nhất không phải là kẻ địch mạnh, mà là kẻ địch vừa mạnh vừa mặt dày không biết xấu hổ.
Diễn sâu rồi chuồn êm—đó chính là chuyện Mạt Ngưng có thể làm ra một cách không hề do dự.
“Đồ gia truyền à~ Ta đói quá đi.” Mạt Ngưng gối cằm lên cánh tay, trông như đang giở chiêu làm nũng chờ được đút ăn.
Sau khi hệ thống vuốt lông mình cho mượt lại, nhảy phắt khỏi quan tài, đáp lên vai nàng rồi nhẹ nhàng nhảy xuống đất.
“Nam Lạc đã chuẩn bị sẵn đồ ăn cho ngươi…”
“Bốp!” – hệ thống còn chưa nói hết câu thì chỉ thấy một bóng đen vèo qua, bóng dáng lười biếng ban nãy đã thuấn di mất dạng.
Một lúc sau, hệ thống bước ra cửa với dáng đi tao nhã, chậm rãi.
Vừa ngẩng đầu lên đã thấy Mạt Ngưng đang nằm dài hình chữ X trên ghế sô pha, miệng cắn một túi máu, nhắm mắt hưởng thụ.
“Chỉnh lại dáng ngồi của ngươi đi.” Hệ thống lên tiếng nhắc nhở.
Mạt Ngưng liền “ừm ừm” hai tiếng, vội vàng ngồi xếp bằng nghiêm chỉnh trên ghế sô pha, vừa gặm túi máu vừa lầm bầm không rõ: “Màu đỏ tím đó, biết chưa?”
Hệ thống liếc nàng một cái đầy chán nản, chẳng buồn nói chuyện tiếp.
Cái tính cách này của nàng… rốt cuộc là giống ai chứ? Đúng là tạo nghiệp mà.
Sau khi uống no nê, Mạt Ngưng đi rửa mặt tắm rửa rồi mới hoàn toàn tỉnh táo.
Lúc này, mặt trời bên ngoài cũng đang dần lặn về phía Tây. Nàng dẫn theo hệ thống bước ra khỏi nhà.
Đứng trước cửa, Mạt Ngưng ngó nghiêng hai bên rồi hỏi: “Thống Tử, đồ ăn ở đâu?”
“Ngươi hỏi ta á?”
“Ừ ừ, chẳng phải ngươi có đạo cụ chỉ đường à? Dùng đi chứ.”
“Đạo cụ định vị là đạo cụ phụ trợ, phải dùng tích phân để đổi.”
Hệ thống có hẳn một cửa hàng trang bị, bên trong đủ loại vật phẩm. Nhưng mỗi lần người làm nhiệm vụ cần dùng, đều phải dùng tích phân để đổi lấy đạo cụ.
Đạo cụ dạng phụ trợ như vậy thường có dạng thẻ bài, dùng một lần là tiêu hao. Ví như đạo cụ chỉ đường – sau khi kích hoạt sẽ hiện hình ảnh 3D dẫn đường trong nửa giờ, mỗi thẻ chỉ dùng được một lần.