Trên đường đi, hắn không nhịn được mà hỏi điều mình vẫn luôn thắc mắc.
“Tại sao ngươi cứ bám theo ta?”
“Vì ngươi là đồ ăn của ta mà?”
“…” Biết vậy ta đã chẳng hỏi.
“Đồ ăn à, bây giờ chúng ta đi đâu vậy?”
“Về nhà.”
“Vậy là chúng ta sắp sống chung sao? A, thật thẹn thùng quá đi mất~” Mạt Ngưng quay đầu lại, liếc mắt đưa tình đầy ái muội.
“…” Cô đang diễn tuồng gì vậy?
“Giữa loài người và quỷ hút máu, hai chủng tộc từng chìm trong khói lửa chiến tranh, liệu có thể nảy nở một đóa hoa tình yêu chăng?” Mạt Ngưng ôm mặt, ánh mắt lấp lánh mong chờ.
Khóe môi Nam Lạc co giật, lập tức sải bước đi thật nhanh về phía trước.
Mạt Ngưng thấy hắn đi về phía mình, vội dùng thuật thuấn di lùi ra xa hơn mười mét.
Nhìn cái bóng nhỏ của nàng cách mình một khoảng xa tít, bên tai cuối cùng cũng không còn nghe thấy mấy lời linh tinh lộn xộn nữa, khóe môi Nam Lạc khẽ cong lên, nở một nụ cười nhạt nhẽo.
Nở hoa tình yêu?
Ha, nàng chạy xa vậy làm gì chứ.
Chung cư nơi Nam Lạc ở là một khu phức hợp kiểu cũ. Mạt Ngưng chọn căn hộ xa nhất cách phòng Nam Lạc, rồi từ không gian hệ thống lấy ra một… cỗ quan tài thủy tinh.
Khi Nam Lạc mang đồ dùng tắm rửa mới cho nàng, vừa bước vào cửa đã thấy nàng nằm trong quan tài, trông lười biếng chẳng buồn nhúc nhích.
Vừa thấy hắn, nàng liền nghiêng đầu nhìn qua, không hề giấu vẻ đề phòng, cứ như hắn là mầm bệnh nào đó.
“Cái quan tài này của ngươi là…”
“Rất đắt.” Mạt Ngưng gõ lên thành quan tài, vang lên âm thanh trong trẻo “leng keng”.
“Ngươi khi nào mang nó tới được vậy?” Cái thứ to tướng thế kia mà xuất hiện không một tiếng động, rốt cuộc nàng đã làm cách nào?
“Không cần quan tâm mấy chi tiết nhỏ ấy làm gì.”
Mạt Ngưng ghé sát vào thành quan tài, nhìn Nam Lạc cười tít mắt: “Đồ ăn à, ta đói quá.”
“Nhịn đi.” Nam Lạc đặt đồ xuống, dứt khoát đóng cửa rời đi.
“Đồ ăn thật là nhẫn tâm mà~” Mạt Ngưng thở dài, gục đầu xuống, mắt đảo một vòng rồi liếc nhìn sang con mèo Ba Tư ở bên cạnh…
Không bao lâu sau, hệ thống gào lên giận dữ!
“Mạt Tiểu Ngưng! Ngươi lại dám ăn đồ ăn của bổn bảo bảo!”
“Đổi máu lấy cơm, ta tích đức rồi nha~” Mạt Ngưng đang gặm dở quả táo, miệng nhồm nhoàm đáp lại.
Đến khi ăn xong quả táo, cơn đói vẫn không giảm bớt chút nào, nàng nằm sõng soài, cằm như sắp rơi xuống đất, run run nói nhỏ:
“Ta… đói chết mất…”
“Vô nghĩa. Ngươi bây giờ là huyết tộc, nguồn năng lượng duy nhất là máu, mấy thứ này ăn vào chẳng có tác dụng gì đâu.”
Hệ thống trừng mắt khinh bỉ.
“A… đói chết mất~!” Mạt Ngưng gào lên một tiếng.
Trong khi đó, ở tầng trên, trong phòng làm việc của Nam Lạc, hắn đang ngồi cạnh cửa sổ xem tài liệu. Tiếng gào của Mạt Ngưng truyền đến tai hắn rất rõ ràng. Hắn chỉ khẽ cong khóe môi, bất đắc dĩ cười nhạt, rồi tiếp tục cúi đầu xem tài liệu.
Sáng sớm hôm sau, Nam Lạc đã dậy từ sớm.
Còn Mạt Ngưng, đúng lúc trời vừa sáng thì mới bắt đầu cuộn mình ngủ.
Lẽ ra nàng có thể ngủ một mạch đến tận đêm, thế nhưng đúng bốn giờ chiều thì bị hệ thống gọi dậy.
Mắt nhắm mắt mở, uể oải chưa tỉnh hẳn, Mạt Ngưng vươn tay ôm lấy con mèo Ba Tư đang nằm cạnh, vò nắn nó như thể đang nhào một cục cao su mềm.