Thế giới 1 - Chương 26: Nữ vương giáng lâm

“Vậy thì ngươi quản đi.”

Dữ Lăng ngập ngừng một chút rồi khó xử đáp: “Trọng trách lớn như vậy, Dữ Lăng nhất định sẽ hết lòng quản lý thay vương, đợi ngày người quay về.”

“Đồ ăn, chúng ta đi thôi.” Mạt Ngưng quay sang nói với Nam Lạc, sau đó bước đi trước, hướng về phía thành trấn.

Nam Lạc: ……

Khi nào thì hắn đồng ý đi cùng nàng vậy chứ?

“Vương, Dữ Lăng nhất định không phụ kỳ vọng.” Dữ Lăng nhìn theo bóng dáng Mạt Ngưng.

Đợi đến khi hình bóng của Mạt Ngưng và Nam Lạc khuất hẳn, khóe môi Dữ Lăng chợt nhếch lên thành một nụ cười khinh miệt.

Chắp tay dâng lên cả một thế lực, hắn sao có thể cam lòng giao lại?

Nam Lạc nghe lời Mạt Ngưng, dẫn nàng rời khỏi, đưa đến khu vực do loài người quản lý.

Khi bước vào địa phận của con người, phía trước là từng dãy kiến trúc san sát, người qua lại đông đúc, Nam Lạc cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là…

Rõ ràng nói sẽ đi cùng hắn, vậy mà… cái con quỷ hút máu kia đâu rồi?

Thái dương Nam Lạc giật giật, cuối cùng đành lấy đại cục làm trọng, quay lại khu mười ba một chuyến.

Trải qua ba trăm năm bị huyết tộc thống trị, giờ đây loài người chỉ còn giữ được mười ba thành phố.

Cả mười ba thành đều nằm dưới quyền quản lý của các đơn vị săn huyết, chia làm mười ba khu.

Nam Lạc phụ trách khu mười ba – tức là một trong mười ba thành ấy.

Sau khi trở về an toàn, hắn lập tức ra lệnh triệu tập những thành viên bị phân tán trở về, khôi phục hoạt động bình thường của đơn vị săn huyết khu mười ba.

Rời khỏi khu mười ba thì trời đã về khuya.

Gió đêm mát lạnh, Nam Lạc lấy ra một la bàn điện tử từ trong túi áo. Khi thấy trên màn hình xuất hiện ba điểm đỏ, ánh mắt hắn lập tức lóe lên vẻ nguy hiểm.

Có ba tên quỷ hút máu đã lẻn vào khu mười ba!

Chiếc la bàn này là thiết bị do loài người nghiên cứu nhằm phát hiện huyết tộc trà trộn, có thể quét toàn khu để định vị mục tiêu.

Nam Lạc nhanh chóng lần theo hướng hiển thị trên la bàn.

Chẳng mấy chốc, ba tên huyết tộc xâm nhập đều bị hắn giải quyết gọn ghẽ.

Sau khi hạ xong tên cuối cùng, hắn gọi người đến xử lý hiện trường, đang định xoay người rời đi thì bất chợt phía sau vang lên một giọng nói trong trẻo:

“Ngươi ổn chứ?”

Nam Lạc lập tức quay lại, thấy phía sau không biết từ bao giờ đã xuất hiện một thiếu nữ.

Nàng mặc một bộ váy lộng lẫy như bước ra từ cung điện công chúa. Dưới chân là một con mèo Ba Tư với đôi mắt hai màu – một xanh lam, một vàng – tỏa ánh sáng kỳ dị trong đêm tối.

Một quỷ hút máu và một con mèo, ẩn mình giữa màn đêm, mang theo vẻ thần bí và ma mị.

“Ngươi…” Xuất hiện từ bao giờ?

Nam Lạc cúi xuống nhìn la bàn trong tay – hoàn toàn không có điểm đỏ nào.

Thế nhưng, hắn chắc chắn: thiếu nữ trước mặt là huyết tộc.

Ánh mắt Mạt Ngưng phảng phất u buồn, chậm rãi mở miệng:

“Ta đói rồi.”

“Ngươi vẫn luôn theo dõi ta?” Nam Lạc nheo mắt hỏi, giọng trầm thấp.

“Ừm ừm.” Mạt Ngưng thành thật gật đầu.

Từ lúc hắn bước vào tòa nhà của đội săn huyết, rồi ra ngoài, cho đến khi xử lý xong ba tên huyết tộc kia – nàng vẫn luôn dõi theo.

Thấy nàng trông vô hại, vẻ mặt lạnh lùng của Nam Lạc cuối cùng cũng dịu xuống, đành đưa nàng về nhà.