Thế giới 1 - Chương 23: Nữ vương giáng lâm

"Kéo, búa, bao!"

Hai người đồng loạt ra tay.

Nam Lạc ra đá.

Mạt Ngưng ra bao.

Nam Lạc thua.

"Ngươi thua rồi nhé!" Mạt Ngưng cười tươi như hoa, vui mừng đến mức trông như sắp mọc thêm đôi cánh mà bay lên được.

"Ba ván, hai thắng." Nam Lạc lạnh lùng nói, vẻ mặt không cam chịu. Rõ ràng hắn không phải không biết thua, chỉ là… nàng chưa hề nói trước sẽ chơi mấy ván.

Mạt Ngưng chẳng để tâm, phấn khởi gật đầu đồng ý.

Tiếp theo là—

"Năm ván, ba thắng." Giọng Nam Lạc bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt.

"Bảy ván, năm thắng!" Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên, trông như đang đấu một trận sinh tử thực sự.

……

Kết cục cuối cùng: Nam Lạc… thua sạch.

Hắn cúi đầu nhìn bàn tay mình, như thể bên trên phủ kín mây đen.

"Ta… thua rồi."

Một nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, thế mà lại thua trong trò kéo búa bao!

"Ta thắng nha~" Mạt Ngưng cười tít mắt, cả gương mặt như bừng sáng.

Nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của hắn bắt đầu sụp đổ, tay nàng ngứa ngáy muốn đưa lên xoa đầu hắn. Nhưng nghĩ đến giới tính của hắn, nàng đành tiếc nuối, chỉ biết nhẹ giọng an ủi: "Ngoan nào, trễ rồi, chúng ta đi ngủ trước đi. Lần sau chơi trò khác, ngươi thắng thì nghe ngươi."

Ta… Chúng ta… đi ngủ?

Nam Lạc đột ngột ngẩng đầu, cảnh giác nhìn nàng, giọng lạnh lẽo cứng ngắc: "Yêu cầu gì cũng được, nhưng ta… ta không ngủ cùng!"

"Chờ ngươi nghĩ kỹ yêu cầu khác rồi hẵng nói."

Nói xong, Nam Lạc xoay người trở về phòng, không quay đầu lại.

Mạt Ngưng: ?

Hắn có phải đang hiểu lầm cái gì rồi không?

Nàng chỉ là… muốn hắn làm món ăn khuya cho nàng thôi mà.

——

Dữ Lăng xử lý xong thi thể rồi quay lại đại sảnh trong lâu đài, nhưng không thấy Mạt Ngưng đâu.

Yến hội hôm nay, xem ra chỉ là cái cớ để nàng ra tay dằn mặt Nạp Chỉ, cho đám người kia một bài học cảnh cáo.

Trong lòng Dữ Lăng khẽ động, liền lên lầu tìm tung tích Mạt Ngưng. Kết quả là phát hiện nàng đang đứng ở tầng hai… đang chải lông cho mèo.

Trong bóng tối, con mèo Ba Tư ấy với một mắt lam, một mắt vàng phát ra ánh sáng kỳ dị, huyền bí như đến từ thế giới khác.

Con mèo này... từ bao giờ đã xuất hiện bên cạnh Lưu Thúc vậy?

Dữ Lăng còn đang thắc mắc thì Mạt Ngưng đã quay đầu lại, nhàn nhạt hỏi:

“Có chuyện gì sao?”

“Vương, đêm nay ngài đắc tội với Nạp Chỉ như vậy, e rằng sẽ khiến thế lực phương Đông và phương Tây xảy ra tranh chấp.”

“Ừ, đều là do ta làm, không liên quan gì đến các ngươi.” Mạt Ngưng đáp lời, giọng điệu thản nhiên như không.

Một câu nói khiến tim Dữ Lăng chấn động mạnh.

Quả nhiên… Lưu Thúc đã sớm biết hết rồi!

Lời nàng vừa rồi, chẳng phải đang nhắc khéo hắn hãy liệu mà hành xử cẩn thận sao?

Dữ Lăng lập tức phản ứng lại, vội vã thể hiện lòng trung thành:

“Vương, thần không có ý đó. Thần chỉ muốn nói, chúng ta nên sớm chuẩn bị để đối phó thì hơn.”

“Vậy tùy ngươi lo liệu.”

Chuyện bên phía Hội Trưởng lão còn chưa xử lý xong, tạm thời bọn họ sẽ chưa vội gây sự với nàng.

Giờ nàng phải suy nghĩ: không có quyền trượng Nữ vương trong tay, thì làm thế nào để tiêu diệt được đám huyết tộc đông đúc kia?

Mà nếu đã diệt huyết tộc rồi… có nên tiện tay tiêu diệt luôn cả loài người không nhỉ?

Như vậy thì thế giới này sẽ sạch sẽ, yên tĩnh, hoà bình tuyệt đối, chúng sinh đều an nghỉ—