Luồng khí tức mạnh mẽ, bá đạo xuất hiện đột ngột khiến đáy mắt Nạp Chỉ lóe lên tia kinh ngạc, lảo đảo lùi lại. Nhưng đám người bên cạnh nàng thì không may mắn như thế, chẳng ai kịp tránh né.
Đám quỷ hút máu dưới trướng Dữ Lăng:!
Vị Vương này ra tay cũng chẳng thèm báo trước lấy một lời sao?
“Ngươi trốn cái gì? Đây là món quà ta chuẩn bị riêng để giúp ngươi ‘nhuộm’ quần áo đấy.”
Giọng Mạt Ngưng vang lên ngay sau lưng Nạp Chỉ, mang theo chút nghi hoặc.
Nàng đã chọn sẵn góc độ rồi, vậy mà đối phương lại không phối hợp.
Thật là... quá thất vọng.
Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng lại khiến người nghe lạnh sống lưng.
Nạp Chỉ:!
Nàng không quan tâm đối phương đang nghĩ gì, nàng chỉ muốn biết—lúc nào thì Mạt Ngưng đã vòng ra sau lưng nàng?
Nạp Chỉ cố giữ vững thân hình, ngẩng đầu nhìn nàng, giọng đầy nguy hiểm:
“Lưu Thúc, lâu rồi không gặp, lá gan ngươi đúng là to thật đấy.”
Không chỉ cướp người từ tay nàng, lại còn ngang nhiên khıêυ khí©h, ra tay tấn công, làm bị thương thuộc hạ của nàng!
“Ta phát hiện, các ngươi dường như đều rất quan tâm đến lá gan của ta.” Mạt Ngưng đáp.
Nạp Chỉ:…
Ai quan tâm chứ?
Vừa nói xong, nàng liền vùng dậy, lao tới tấn công Mạt Ngưng.
Mạt Ngưng nghiêng người né tránh, Nạp Chỉ lập tức áp sát, gối thúc thẳng vào bụng nàng. Mạt Ngưng vung khuỷu tay chặn lại, thân mình khẽ lùi ra sau.
Ngay khoảnh khắc nàng lui về, Nạp Chỉ liền tung chân quét tới.
Nhưng Mạt Ngưng đã thừa cơ hội nàng sơ hở, chớp mắt thi triển thuấn di, lập tức xuất hiện bên phải Nạp Chỉ.
Nạp Chỉ phản ứng cực nhanh, xoay người né đòn.
Dù tránh được, nhưng vẫn không thoát khỏi cú đá trời giáng từ trên cao của Mạt Ngưng.
Rầm!
Nạp Chỉ ngã vật xuống đất, nền đá lõm xuống một khoảng nhỏ. Nàng không kìm được, máu dồn lên ngực, khụ ra một ngụm lớn.
Còn chưa kịp lấy lại hơi thở, Mạt Ngưng đã cúi người, bóng nàng phủ xuống trước mặt.
Nạp Chỉ còn đang sững người thì cảm giác đau nhói đột ngột ập tới. Một thanh đao đã cắm sâu vào ngực nàng, máu lập tức tuôn trào, nhuộm đỏ bộ váy trắng tinh.
Nạp Chỉ:!
Thanh đao đó… khi nào thì nàng ta lấy ra?
“Thấy chưa, màu đỏ này đẹp biết bao.”
Mạt Ngưng cong khóe mắt, nở nụ cười rực rỡ như hoa, lóa mắt đến mức khiến người khác quên cả hô hấp.
Nạp Chỉ lại thấy trong nụ cười đó... là cái chết đang đến gần.
Mùi máu tanh tràn ngập khắp tòa lâu đài cổ.
Ánh mắt của đám quỷ hút máu đều đổ dồn về phía Mạt Ngưng, vừa kinh ngạc vừa hoảng sợ!
Đây là Lưu Thúc!
Ai dám nói nàng không có thực lực?
Ngay cả Nạp Chỉ còn bị đánh bại.
Thế mà bảo là yếu ớt sao!
Chắc đầu óc họ bị hỏng hết rồi!
Mạt Ngưng cụp mắt, nhìn máu đang chảy loang ra trên bộ váy trắng của Nạp Chỉ, tốc độ lan quá chậm khiến nàng cau mày.
“Xin lỗi nhé, nhiễm máu chậm quá, có vẻ như vẫn chưa đủ.”
Lời này nghe như thể… nàng đang muốn có thêm máu để thấm hết bộ váy kia.
Đám quỷ hút máu phía dưới:!
Nàng thật sự điên rồi!
Nhưng vị nữ vương kia lại nghiêm túc quay đầu, lướt mắt nhìn về phía sau lưng đám quỷ hút máu.
Phần lớn bọn chúng bị ánh mắt đó làm cho sợ hãi, cảnh giác lùi về sau nửa bước.
“Còn thất thần làm gì đó?” Nạp Chỉ thều thào quát.
Lũ vô dụng!
Bọn thuộc hạ của nàng nghe vậy mới như bừng tỉnh, ổn định tinh thần bị Mạt Ngưng dọa cho lung lay, rồi nhanh chóng xông lên.