Thế giới 1 - Chương 2: Nữ vương giáng lâm

Nhưng cuối cùng, Lưu Li vẫn chưa kịp báo được thù lớn thì đã trọng thương trở về, hơi thở thoi thóp bên bờ cái chết.

Trước lúc lâm chung, nàng mới kịp tiết lộ thân thế của Lưu Thúc.

Thì ra, cả cuộc đời nàng bị vùi dập, chỉ vì lòng tham sống bất tử của những kẻ kia.

Lưu Thúc hận lắm, nhưng cái hận ấy lại không thắng nổi sự yếu đuối trong lòng nàng.

Sau khi Lưu Li qua đời, Lưu Thúc kế vị trở thành nữ vương. Trong buổi đại điển đăng cơ, đích thân hội trưởng lão huyết tộc đến chủ trì.

Hội trưởng lão là thế lực tối cao nhất của huyết tộc, bốn phương thế lực đều nằm dưới sự giám sát của họ.

Mà ngay trong trung tâʍ ɦội trưởng lão, vài người trong số đó lại chính là những kẻ từng đem nàng ra làm vật thí nghiệm.

Chỉ cần nhìn thấy bọn chúng, nàng liền sợ hãi đến tận đáy lòng, hận cũng run rẩy không thể phát ra. Nàng không dám... Không dám phản kháng...

Vậy nên, dù đã là nữ vương, Lưu Thúc cuối cùng vẫn chỉ là một con rối bị giật dây.

Kết cục bi thảm, oán khí chưa tan, đã dẫn đến sự giáng thế của Mạt Ngưng.

Mạt Ngưng khẽ liếʍ môi, vị máu ngọt lành thuần hậu vẫn còn vương trên đầu lưỡi, răng nanh lộ ra nơi kẽ môi.

Khóe miệng nàng nhếch nhẹ, trong mắt ánh lên nụ cười rạng rỡ như ánh hoàng hôn trên mặt biển xa xăm.

Quỷ hút máu ư...

Nàng thích thân phận này.

Nàng đến rất đúng lúc. Thế lực phương Đông đã sớm chán ghét vị nữ vương bù nhìn kia, toàn bộ đã nổi dậy phản loạn, chuẩn bị ngay đêm nay sẽ cắt đứt hoàn toàn dòng máu quyền lực của nàng.

Vậy nên, đây là một ván cờ phản loạn.

Mạt Ngưng cong cong đôi mắt, nụ cười trên mặt ngày một rực rỡ, hưng phấn dâng lên.

Nàng thật sự rất hứng thú với trò chơi này.

Mạt Ngưng liếc nhìn vị trí mình đang bị treo lơ lửng, cảm nhận rõ từng ánh mắt và hơi thở bên dưới.

Tuy nàng thích được mọi người chú ý, nhưng cái tư thế bị treo cao như thế này lại khiến nàng cảm thấy vô cùng mất mặt.

Cổ tay nàng khẽ xoay, trói buộc nơi giá chữ thập đột ngột đứt bung, thân hình nàng nhẹ nhàng đáp xuống đất, đứng vững như chưa từng bị giam cầm.

Nàng đã thoát ra, khiến đám huyết tộc lập tức chú ý. Nhưng tất cả chỉ nhìn nàng như một trò đùa, như con cá trong chậu cuối cùng vùng vẫy chút hơi tàn.

“Vương định bỏ trốn sao? Đã muộn rồi.”

Chủ nhân của giọng nói là Dữ Lăng — kẻ cầm đầu cuộc phản loạn lần này.

“Ta không trốn.” Nàng khàn giọng đáp, cổ họng khô rát vì mấy ngày chưa uống một giọt nước. “Ta còn muốn chơi tiếp ván này với các ngươi nữa kia.”