Trước kia chỉ cảm thấy Vương có dung mạo tuyệt mỹ như tranh vẽ. Nhưng giây phút này, dù nàng đang mỉm cười vô hại, lại toát ra thứ mị lực yêu dã tựa như sinh ra từ trong xương tủy.
“Vương mặc lên, tự nhiên là đẹp.”
“Nhưng ta lại thấy…” – nàng nhẹ nhàng nói tiếp –
“Thiếu sắc đỏ.”
Dữ Lăng lập tức gật đầu:
“Lần sau thuộc hạ nhất định nhớ kỹ, vì Vương chuẩn bị lễ phục màu đỏ.”
Nạp Chỉ ở phía dưới bật cười, giọng lạnh như băng:
“Lưu Thúc lại thích màu đỏ sao? Ta nhớ mẫu thân ngươi từng lấy màu đen làm màu sắc dành riêng cho vương tộc.”
Nàng đứng đó, một thân khí thế riêng biệt tỏa ra mạnh mẽ, hoàn toàn đối lập với vẻ mềm mại có phần đáng yêu của Mạt Ngưng. So với sự quyến rũ mềm mại kia, Nạp Chỉ mang dáng dấp của một kẻ thống trị — sắc bén và xâm lược.
“Vậy từ hôm nay trở đi, đổi thành màu đỏ cũng được.” Mạt Ngưng cười khẽ.
“Vâng.” Dữ Lăng vẫn một mực cúi đầu cung kính.
Nạp Chỉ thu lại nụ cười, ánh mắt sắc lạnh:
“Lưu Thúc, ta nghe nói Nam Lạc đang ở trong tay ngươi. Ngươi mời ta đến đây, hẳn cũng biết thế lực phương Tây đang truy tìm hắn.”
Nếu đối diện là Lưu Li, nàng còn có thể khách khí vài phần. Nhưng trước mặt nàng chỉ là một kẻ đang hấp hối giãy giụa — Lưu Thúc. Vì thế, nàng chẳng buồn khách sáo.
“Không phải đâu, ta thật sự chỉ mời ngươi đến chơi thôi.” Mạt Ngưng đáp lại rất nghiêm túc.
“Ta không có tâm trạng chơi với ngươi.” Nạp Chỉ lạnh lùng ngắt lời. “Giao Nam Lạc ra đây.”
“Hắn là đồ ăn của ta, không thể giao.”
“Ngươi muốn đối đầu với ta sao, Lưu Thúc?”
Nạp Chỉ trong bộ bạch y, sát khí không hề che giấu, ánh mắt khinh miệt như muốn nuốt chửng đối phương.
“Ngươi là muốn cướp lễ phục màu đỏ của ta sao?” Mạt Ngưng hỏi lại, trong mắt lóe lên ánh nhìn kỳ lạ.
Câu nói chẳng đầu chẳng đuôi ấy khiến Nạp Chỉ khựng lại, dù không hiểu vì sao Mạt Ngưng đột nhiên chuyển chủ đề sang... lễ phục, nhưng thái độ của nàng lại khiến Nạp Chỉ thấy vô cùng khó chịu.
“Vậy thì ngươi tính sao?”
Mạt Ngưng ngồi trên tay vịn thang cuốn, chống trán thở dài.
Nói cho dễ hiểu thì… tư duy của nàng đúng là khó đoán, kiểu màu đỏ tím luôn vậy.
Nạp Chỉ muốn gϊếŧ nàng, rồi chiếm chỗ của nàng, mà bộ lễ phục đỏ Dữ Lăng chuẩn bị, vốn cũng là dành cho nàng.
Tóm lại, Nạp Chỉ đang muốn tranh giành lễ phục với nàng.
Trước sự uy hϊếp trắng trợn của Nạp Chỉ, Mạt Ngưng ra vẻ đồng tình, gật đầu nói:
“Ngươi quả thật cần một bộ lễ phục đỏ. Còn cái váy trắng dài này… không hợp với ngươi chút nào.”
Không hợp?
Bộ váy trắng đó là biểu tượng của trưởng lão Huyết tộc, Nạp Chỉ còn đặc biệt sửa thành váy dài, để thể hiện mình là nữ trưởng lão duy nhất trong mấy người kia.
Vậy mà giờ lại bị nói là “không hợp”?
Rõ ràng là đang cố tình khıêυ khí©h địa vị của nàng ta!
Không khí căng như dây đàn, có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
Mạt Ngưng nghiêng đầu, nở nụ cười rực rỡ nhìn Nạp Chỉ, như thể vừa nhớ ra chuyện gì thú vị.
“Ta vừa nghĩ ra một cách rất hay… có thể giúp ngươi đấy.”
Lời vừa dứt, trước khi đám người Nạp Chỉ kịp phản ứng, liền nghe thấy bên cạnh nàng vang lên tiếng kêu rên thảm thiết và tiếng ngã vật xuống đất.
Máu văng tung tóe, đỏ rực như cánh hoa nở rộ trong không trung, đẹp đến mức chói mắt.