Thế giới 1 - Chương 12: Nữ vương giáng lâm

“Mới thế mà đã tương ái tương sát rồi sao? Không phải trước tiên nên tập trung vào ta một chút đã à?”

Dù gì nàng cũng là vai chính trong trò chơi lần này mà!

Độ chú ý đừng để rớt, hãy tiếp tục xoát lên đi nào!

Đám huyết tộc xung quanh nín thở, trong lòng âm thầm khâm phục tinh thần… không biết sợ chết của nàng.

Vì lời của Mạt Ngưng, Bạch Dạ lạnh lùng hất tay ném Phất Ân sang một bên, cho hắn được cơ hội thở dốc.

Nguy cơ lập tức chuyển hướng sang Mạt Ngưng.

Tất cả những người ở đây đều cho rằng nàng không thể nào thoát khỏi được sức mạnh nghiền ép của Bạch Dạ.

Chỉ là… bọn họ không hề biết Mạt Ngưng thực sự là ai.

Thân thể nàng đang sử dụng bây giờ… chính là của Thuỷ Tổ bọn họ.

Dám làm càn trên đầu tổ tông? Vậy thì nàng sẽ để bọn họ biết, vì sao hoa lại nở rộ đến thế!

Bạch Dạ lạnh lùng nhìn vào mắt Mạt Ngưng, giọng khinh khỉnh ra lệnh:

“Quỳ xuống.”

Kẻ dám bất kính với hắn, chỉ có thể quỳ mà nhận lấy cái chết!

Nhưng Mạt Ngưng vẫn ung dung ôm mèo Ba Tư trong lòng, nhẹ cong khóe môi, nở một nụ cười nhàn nhạt mà đáng yêu, còn thoáng có thêm hai lúm đồng tiền xinh xắn.

Bạch Dạ khựng lại.

Khống chế của hắn… lại không có tác dụng với nàng!

Mạt Ngưng khẽ nghiêng đầu, mở miệng:

“Đến lượt ta rồi.”

Trước khi Bạch Dạ kịp hiểu câu nói đó có ý gì, nàng đã thản nhiên thốt ra:

“Quỳ xuống.”

“Rầm!”

Không một dấu hiệu báo trước, Bạch Dạ lập tức quỳ rạp xuống trước mặt Mạt Ngưng, đầu gối nện xuống đất mạnh đến mức lún cả mặt đất, đủ thấy lực quỳ nặng thế nào.

“Ngoan lắm.” Mạt Ngưng vừa xoa đầu mèo, vừa dịu dàng nói.

Phất Ân và đám thuộc hạ: ……

Sao cảnh này lại… quen thế nhỉ!

Phất Ân dù nằm mơ cũng không ngờ, hắn vừa mới quỳ chưa bao lâu thì Bạch Dạ—người mạnh nhất trong trưởng lão hội—lại theo bước hắn mà quỳ xuống như vậy.

Người kinh ngạc nhất chính là Bạch Dạ. Hắn ngẩng đầu nhìn chằm chằm Mạt Ngưng, trong lòng cuồn cuộn sóng lớn.

Hắn cố phản kháng, nhưng lập tức nhận ra bản thân đang bị một lực lượng mạnh mẽ áp chế, không thể động đậy!

“Ngươi là ai!”

Lưu Thúc – đứa trẻ mà Lưu Li nhận nuôi, từ trước đến nay luôn yếu ớt, vô dụng, sao có thể là cô gái trước mắt—người đang lạnh nhạt đối mặt hắn với thần thái điềm nhiên đến đáng sợ?

“Ta là tổ tông của ngươi.” Mạt Ngưng đáp một cách thành thật.

“Ngươi… tổ tông ta đã sớm…”

“Ấy, tổ tông vẫn còn đây.” Mạt Ngưng cắt ngang.

Bạch Dạ nghẹn lời, suýt tức nghẹn: Giận đến muốn hộc máu!

“Ngươi… muốn chết!” Ba chữ này được hắn rít ra từ kẽ răng.

“Các ngươi cứ tới tới lui lui lặp đi lặp lại mấy câu này mãi thôi, không thấy chán à?” Mạt Ngưng thở dài, vẻ mặt thất vọng thấy rõ.

Chào mọi người buổi tối tốt lành.

Đây là phiên bản cập nhật rồi nha~ Ai thấy thú vị thì có thể quay lại xem chương trước nhé~

“Giáo viên tiểu học của các ngươi không dạy cách nói chuyện sao? Nhìn là biết chẳng phải học sinh ngoan, chắc lúc đi học cũng không chịu nghe giảng bài cho tử tế.”

Bạch Dạ chẳng hiểu vì sao, lại buột miệng đáp:

“Nàng… đã chết rồi.”

“Vậy quan tài của cô giáo ngươi sắp đậy không nổi nữa rồi.” Mạt Ngưng thản nhiên bồi thêm một câu.

“…” Biết ngay mà! Cái miệng này đúng là gây họa! Ai bảo ngươi trả lời làm gì cơ chứ!

Ngay lúc Mạt Ngưng chuẩn bị đóng vai “cô giáo tiểu học”, dạy dỗ lại Bạch Dạ cho ra hồn, thì đột nhiên có một huyết tộc hớt hải chạy tới.