Giang Dữu Dữu sở hữu một thể chất đặc biệt, mỗi một kiếp chuyển sinh, cô đều được định sẵn sẽ trở thành con mồi bị những kẻ săn mồi đỉnh cao nhắm tới. Cô không có ký ức, không có hệ thống, chỉ có bản …
Giang Dữu Dữu sở hữu một thể chất đặc biệt, mỗi một kiếp chuyển sinh, cô đều được định sẵn sẽ trở thành con mồi bị những kẻ săn mồi đỉnh cao nhắm tới.
Cô không có ký ức, không có hệ thống, chỉ có bản năng run rẩy từ sâu trong linh hồn trước người đàn ông ấy. Cô cứ ngỡ rằng đó là lần đầu gặp gỡ, nào ngờ bản thân đã sớm sa chân vào thiên la địa võng mà hắn dày công đan dệt.
-
Thế giới 1: Bề ngoài hắn là người thừa kế hào môn thanh cao thoát tục, nhưng sau lưng lại giám sát từng cử động nhỏ nhất của cô.
Khi cô định chạy trốn, hắn xé nát vé xe, dịu dàng mơn trớn cổ chân đang run rẩy của cô: “Dữu Dữu, chạy nhanh thế này là muốn bỏ rơi anh sao?”
“Thế giới bên ngoài nguy hiểm lắm, chỉ có ở trong l*иg của anh, em mới thực sự an toàn.”
Thế giới 2: Hắn là Diêm vương sống sát phạt quyết đoán, nhưng lại nảy sinh vọng tưởng điên cuồng với ái nữ của tội thần.
Hắn dùng chu sa vẽ lên sau gáy cô một dấu ấn độc nhất vô nhị, đầu ngón tay lướt qua đuôi mắt đẫm lệ của cô: “Khóc cái gì? Thiên hạ này đều là của bản vương, nàng... đương nhiên cũng thế.”
Thế giới 3: “Tôi là đàn ông mà...”
“Thế sao? Vậy thì tôi lại càng muốn.” Mắt của vị thiếu soái khát máu đỏ hoe, ép cô vào bức tường treo đầy sườn xám.
-
Hắn yêu cô, yêu đến tận xương tủy, yêu đến mức hóa điên hóa dại. Hắn chỉ muốn giấu cô đi, bẻ gãy đôi cánh để đôi mắt cô vĩnh viễn chỉ có thể chứa đựng hình bóng của một mình hắn.
Người đàn ông dùng ngón tay thon dài nới lỏng cà vạt, dồn cô vào góc tường, ánh mắt là sự điên cuồng và tham lam không hề che giấu: “Dữu Dữu, bất kể em có chạy trốn đến thế giới nào, em vĩnh viễn chỉ có thể là của tôi.”