Chương 26

Buổi trưa sau khi ăn cùng Phương Văn Quân xong, Cảnh Tiễn thu dọn đồ đạc đi xem căn hộ.

Mấy ngày nay cô nhận được rất nhiều ảnh do bên môi giới gửi, vì muốn dọn vào ở nhanh nên số lượng nhà cho cô lựa chọn cũng ít hơn. Hơn nữa, Cảnh Tiễn đặc biệt thích những căn nhà đơn hy vọng có thể thuê được một căn nhà nhỏ có diện tích từ 40 đến 50 mét vuông càng tốt.

Mãi đến tối qua cô mới thấy hai căn khá tốt nên hôm nay quyết định đi xem.

Người môi giới còn khá trẻ, theo Phương Văn Quân, anh ấy là sinh viên mới tốt nghiệp và cũng không tệ.

“Xin chào.” Cảnh Tiễn nhìn người đàn ông trước mặt, mỉm cười: “Là anh Trần sao?”

Anh Trần gật đầu cười: "Vâng, cô Cảnh phải không? Lối này."

"Vâng."

Anh Trần dẫn Cảnh Tiễn đi xem căn nhà đầu tiên trước, thấp giọng nói: “Ngôi nhà này vị trí không tốt lắm, nhưng bên trong trang trí khá tốt, giá cả cũng khá phải chăng.”

Cảnh Tiễn nghe vậy gật đầu: "Chúng ta xem một chút nữa đi."

Rốt cuộc, nhiều bức ảnh về ngôi nhà trông đẹp nhưng thực tế lại rất trung bình.

Ngôi nhà đầu tiên nói chung là tốt, nhưng đồ đạc trong nhà cũng như khu dân cư cũng đều khá cũ nên Cảnh Tiễn không đặc biệt thích, hơn nữa nó còn cách xa trường học và trung tâm thành phố.

Mãi đến căn nhà thứ hai, Cảnh Tiễn đi đến trước cửa tiểu khu, bước chân liền dừng lại.

“Ở đây có nhà cho thuê không?”

Anh Trần nở nụ cười, nói rất nghiêm túc: “Đúng vậy, một người bạn của tôi quen nói rằng anh ấy muốn chuyển nhượng vì dạo này họ đang nóng lòng muốn ra nước ngoài nên căn nhà muốn được gấp rút chuyển cho người mới nên nhờ tôi môi giới, tiền không thành vấn đề miễn là những người sống ở đó có thể chăm sóc tốt đồ đạc trong nhà của họ”.

Nói xong còn đặc biệt nói nhỏ: “Cô có muốn nhìn qua trước không?"

Cảnh Tiễn cau mày: “Thật sao?”

"thật."

Cô nghi hoặc nhưng cho rằng Phương Văn Quân giới thiệu nên cô có thể tin tưởng người này.

"Được, chúng ta đi xem một chút đi."

Vừa mở cửa, Cảnh Tiễn theo bản năng nheo mắt lại nhìn anh Trần: “Căn nhà này một tháng bao nhiêu tiền?”

Anh Trần giật mình, lập tức nói: "Ba ngàn."

Cảnh Tiễn cau mày, không nói gì.

Anh Trần quan sát vẻ mặt của cô, cười: "Cô có thấy nó quá đắt không? Kỳ thực, giá cả..."

“Không.” Cảnh Tiễn quay đầu nhìn anh: “Anh có chắc là bạn của anh sẵn sàng cho thuê căn nhà này với giá 3.000 tệ không?”

"chắc chắn."

Cảnh Tiễn : "..."

Cô gật đầu, nhìn ngôi nhà được trang hoàng lộng lẫy trước mặt, nhẹ giọng nói: “Ngôi nhà rất đẹp, nhưng tôi cần phải suy nghĩ.”

“Cô có thấy nó đắt quá không?” Giọng anh Trần có chút lo lắng.

Cảnh Tiễn lắc đầu: "Không đắt, giá này rất rẻ." Cô đặc biệt nhấn mạnh từ "rẻ", nhưng càng rẻ cô càng cảm thấy không bình thường.

Làm sao một ngôi nhà tốt như vậy lại có thể được cho thuê với giá chỉ 3.000 nhân dân tệ, tính theo giá hiện tại, một ngôi nhà như thế này ở thành phố của họ thậm chí không thể có giá dưới 5.000 nhân dân tệ.

Vẻ mặt của anh Trần trì trệ, dường như có chút do dự.

Cảnh Tiễn cười nói: "Tôi hỏi Văn tỷ đã rồi cho anh một câu trả lời được không?"

——

Sau khi trở về, Cảnh Tiễn gọi điện thoại cho Phương Văn Quân, hỏi thăm về nơi này, câu trả lời là có thể cho thuê, những người ở trước đây thực sự nóng lòng muốn đổi chủ nên cô mới nhặt được món hời này.

Cảnh Tiễn không khỏi hoài nghi liệu mình có thực sự may mắn đến mức đó hay không.

Cô suy nghĩ một đêm rồi quyết định thuê, dù sao cô cũng rất thích ngôi nhà này, vị trí rất thích hợp, một điểm quan trọng nữa là khu này an ninh rất tốt, biện pháp bảo mật cũng ổn, người ngoài ra vào đều phải đăng ký, như vậy là quá ổn với cô.

Nghĩ một hồi, cô quyết định ký hợp đồng thuê nhà, thuê xong có thể chuyển đến ngay, ký túc xá của cô không có nhiều đồ đạc, sau khi dọn dẹp xong, Điềm Điềm và cô đều chuyển đi trong vòng một ngày, còn những đồ đạc khác thì đều có ở trong nhà hết.

"Tiễn Tiễn, cậu thật may mắn, ngôi nhà này đẹp quá." Cam Điềm Điềm đi quanh phòng, không nhịn được nói: "Nếu chị Văn không cố gắng hết sức để đảm bảo rằng nó đáng tin cậy, tớ đã nghĩ đây là một lời nói dối."

Cảnh Tiễn thu dọn quần áo, cười nói: "Tớ cũng nghĩ như vậy."

Nhưng khi cô đã nhìn thấy hợp đồng thì đã tha đổi suy nghĩ, các điều khoản rất rõ ràng và chặt chẽ, nên chắc là mọi thứ sẽ ổn thôi.

Cam Điềm Điềm lên lầu nhìn xung quanh rồi đi xuống, "Tớ rất thích, trên lầu còn có phòng thay đồ." Cô ấy cười khúc khích, tựa vào cạnh Cảnh Tiễn nói: "Tớ có thể thường xuyên đến đây ăn uống được không? ”

Cảnh Tiễn nhướng mày, nghiêng đầu nhìn cô ấy: “Nếu cậu không ngại, đương nhiên có thể.”

"Không phiền, không phiền." Cam Điềm Điềm tỏ ý rằng ấy rất thích nó.

Hai người đùa giỡn một lúc rồi dọn dẹp nhà cửa.

"Chúng ta đi ăn đi."

Điềm Điềm nắm tay Cảnh Tiễn tiếp tục thở dài về ngôi nhà khi họ bước đi: "Nơi cậu sống hiện tại là một khu thương mại, thật quá hạnh phúc."

Cảnh Tiễn nhếch môi, nhìn cô ấy nói: “Thật ra tớ cũng cảm thấy gần đây mình rất may mắn, thuê nhà cũng gặp chuyện tốt.”

"Đúng rồi."

Cam Điềm Điềm cười nói đùa với Cảnh Tiễn : “Tớ nghĩ vận khí của cậu may măn lắm có thể mua vé số được đấy.”

Cảnh Tiễn bật cười, tỏ vẻ cự tuyệt.

"Quên đi, mấy cái đó không đáng tin đâyu."

Hai người mỉm cười không tiếp tục chủ đề này nữa.

Ăn tối xong, Cảnh Tiễn lại về nhà nghỉ ngơi rồi ngủ một giấc, bởi vì là đêm đầu tiên, sợ xảy ra chuyện gì nên Điềm Điềm cũng ở lại đây, đây là lần đầu tiên hai người ngủ chung, mặc dù có chút không thoải mái nhưng cũng chấp nhận được.

Chiều hôm sau, Cảnh Tiễn nhận được điện thoại của Phương Văn Quân.

"Cảnh Tiễn, hiện tại em đang ở đâu?"

Cảnh Tiễn nói: “Em đang ở nhà, có chuyện gì vậy chị?”

Phương Văn Quân vội vàng nói: “Chị vừa nhận cho em một gameshow, bảy giờ sáng ngày mai sẽ bắt đầu ghi hình, tối nay em thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi nhé.”

Cảnh Tiễn : "..."