Chương 49: Gà trống

Còn Tiểu Bảo thì há hốc miệng, kinh ngạc thốt lên: “Chị giỏi quá!”

Tiền Tiểu Đa đang hùng hục dọn dẹp nhà cửa thầm nghĩ, giỏi hay không không quan trọng, chỉ hy vọng đợi lúc cô về, mẹ biết được lai lịch con gà, nể tình cô chăm chỉ làm việc thế này mà đối xử với cô nhẹ nhàng một chút.

Dù sao thì cô thật sự không cố ý mà.

Mang tâm trạng này đi làm việc, Tiền Tiểu Đa đương nhiên là dốc sức bao nhiêu thì dốc sức bấy nhiêu.

Đợi đến khi cô dọn dẹp xong nhà cửa, Dương Thục Cầm hài lòng khen cô tới tấp. Khen Tiền Tiểu Đa xong, Dương Thục Cầm lại lôi bố cô ra ca cẩm một hồi.

Càng ca cẩm, lửa giận càng lớn.

Sở dĩ bà dặn bố cô mua gà mái về là để hầm canh cho bà nội. Gà mái già tính bình sẽ hợp với người già hơn gà trống. Nhưng bố cô đã “mua rồi” thì bà cũng đành dùng tạm vậy.

Đương nhiên, Tiền Tiểu Đa không biết điều này. Nếu cô biết thì... cũng đành chịu. Ai bảo con ma bắt được tối qua lại là nam chứ.

Con gà biến thành từ hồn lực chuyển hóa, tự nhiên cũng là gà trống rồi.

Con gà trống rất béo tốt, hầm xong được một nồi đầy ắp. Bà nội một mình chắc chắn không ăn hết nên Dương Thục Cầm múc cho bà nội phần đủ ăn, còn lại để ở nhà.

Trước khi đi, bà dặn Tiền Tiểu Đa và Tiểu Bảo cứ ăn trước, không cần đợi bà về.

Tiền Tiểu Đa chột dạ, lí nhí đáp. Rồi nhìn Dương Thục Cầm xách canh gà đi khỏi, lòng cô sốt ruột chờ bố về.

Cô cũng không phải đợi lâu, gần như Dương Thục Cầm vừa đi chưa đầy mười phút thì bố cô đã về tới nhà. Vừa vào cửa, còn đang đứng ở huyền quan thay dép, ông đã gọi vào trong: “Thục Cầm, gà tôi mua về được rồi đây!”

Trong siêu thị không thiếu gà mái già nhưng để bà nội được ăn ngon hơn, Dương Thục Cầm đã dặn chồng nhất định phải mua loại gà ta nuôi ở quê, loại chuyên ăn thóc ấy!

Chú hai Tiền vì muốn mua con gà này mà đã phải lái xe hơn hai tiếng đồng hồ đến vùng quê lân cận để mua. Lại mất thêm chút thời gian chờ người ta làm thịt gà giúp, lúc này mới xách gà vội vàng lái xe về.

Thay dép xong, xách gà đi vào, chú hai Tiền lại không thấy Dương Thục Cầm đâu. Ông ngạc nhiên hỏi hai chị em: “Mẹ con đâu rồi?”

Tiền Tiểu Bảo đang gặm chân gà, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn bóng dầu lên đáp: “Mẹ đến bệnh viện đưa cơm cho bà nội rồi ạ.”

Chú hai Tiền xem đồng hồ, đã gần sáu giờ! Chẳng trách Thục Cầm không đợi ông mà đi đưa cơm cho mẹ già trước. Nhưng mà... Chú hai Tiền hít hít mũi, ngạc nhiên hỏi: “Ủa, mùi gì mà thơm thế này?”

Canh hầm từ con gà trống to biến đổi từ hồn lực, sao mà không thơm cho được?

Tiền Tiểu Đa nhìn bố chằm chằm, cất lời: Bố, có chuyện này, con phải nói trước với bố.”

Thấy bộ dạng nghiêm trọng như sắp ra trận của Tiền Tiểu Đa, chú hai Tiền tự dưng cũng cảm thấy hơi căng thẳng. Ông dè dặt hỏi: “Con gái, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”



Ở một nơi khác, Dương Thục Cầm đã xách canh gà đến bệnh viện.

Trong phòng bệnh, bà nội Tiền đang nói chuyện phiếm với ông cụ giường bên cạnh.

Ông cụ còn lớn tuổi hơn bà nội Tiền, năm nay đã gần chín mươi. Lần này nhập viện là do bệnh tim tái phát. Vấn đề đó nghiêm trọng hơn của bà nội nhiều.

Thực ra, bà nội Tiền cũng chỉ lúc phát bệnh hôm đó trông hơi đáng sợ. Sau khi tiêm thuốc, uống thuốc xong thì cơ thể đã khỏe lại rồi.

Thuộc dạng có thể nhập viện cũng có thể không.

Nhưng người già, đặc biệt là người lớn tuổi lại rất sợ chết.

Bà nội Tiền muốn nhập viện, cảm thấy nằm viện mới yên tâm. Bác cả lại có tiền, đương nhiên không thể không cho bà cụ nhập viện.

Dương Thục Cầm đỡ bà nội Tiền ngồi dậy trước, sau đó dựng cái bàn ăn trên giường lên. Rồi đặt cà mèn mang đến lên đó và mở ra.

Cà mèn vừa mở, một mùi thơm quyến rũ liền lan tỏa khắp phòng bệnh.

Ông cụ giường bên cạnh ngửi thấy mùi thơm này, bắt đầu nuốt nước miếng. Ông hau háu nhìn sang, hỏi bà nội Tiền: “Bà Tiền ơi, con dâu bà hầm món gì cho bà thế? Sao mà thơm dữ vậy?”