Chương 45: Nhà ma

Đèn vừa sáng, Tiền Tiểu Đa cuối cùng cũng nhìn rõ được bộ dạng của con ma tự sát kia.

Trông nó khoảng hơn hai mươi tuổi, vóc người tầm thước. Có lẽ vì muốn dọa người nên con ma hiện ra với người đầy máu, vẻ mặt hung tợn, mắt trợn trừng, lưỡi thè dài ngoằng.

Lúc này, sau khi bị Tiền Tiểu Đa quật cho một trận tơi tả, nó nằm thoi thóp trên sàn, thở hổn hển. Cứ mỗi nhịp thở, cái lưỡi dài ngoằng lại co duỗi theo một cách rất... nhịp nhàng.

Trông chẳng khác gì đang biểu diễn xiếc.

Điều này khiến Tiền Tiểu Đa chán ghét vô cùng, không nhịn được buông lời chế nhạo: “Xấu chết đi được! Mày nói xem, mày có phải cắt cổ tay đâu cũng chẳng phải thắt cổ, chỉ là uống thuốc ngủ tự tử thôi mà, lấy đâu ra cái ý tưởng quái đản máu me đầy người với lưỡi dài ngoằng này thế hả?”

Con ma nọ với kinh nghiệm xem phim ma nhiều năm lại còn cố tình lên mạng học lỏm cách hóa trang mà nó tự cho là đáng sợ nhất này, mấp máy môi, vậy mà lại chẳng dám hé răng nửa lời.

Nó nào ngờ đâu, cái bộ dạng mà nó cố công học lỏm để hù dọa người khác không những chẳng dọa được ai, mà còn rước về một kẻ hung dữ thế này hành hạ nó một trận tơi bời.

Hồn thể đã bị giày vò, đến cả tinh thần cũng bị đả kích không thương tiếc!

Khiến nó chỉ muốn bật khóc.

Lúc còn sống đã khổ sở như vậy, sao chết thành ma rồi mà vẫn cứ khổ thế này cơ chứ?

Ngay lúc con ma nọ đang than thân trách phận về kiếp ma đầy bất hạnh, Tiền Tiểu Đa bước tới, nhìn nó từ trên cao xuống với vẻ mặt nhỏ nhắn nhưng nghiêm nghị, gằn giọng hỏi từng chữ: “Rồi, giờ nói được chưa? Tại sao chết rồi không xuống Địa Phủ trình diện mà lại lảng vảng ở đây dọa người?”

Lúc còn sống đã chọn tự sát rồi thì đừng có nói mấy lời nhảm nhí kiểu còn vương vấn trần gian với cô làm gì.

Nhưng sự thật là con ma vừa mới tự sát xong thì ngay sau đó đã hối hận thật rồi. Hối hận khi thấy bố mẹ già yếu ôm xác mình khóc lóc thảm thiết. Hối hận khi biết bố mẹ với dáng vẻ tiều tụy phải mang căn nhà này ra tòa bán đấu giá. Và đến khoảnh khắc thấy người mua ép giá mất hơn bốn trăm ngàn, dễ dàng mua được căn nhà với giá hời, rồi vui vẻ chuẩn bị dọn vào thì tất cả sự hối hận trước đó đã biến thành phẫn nộ tột cùng!

Căn nhà này là do bố mẹ hắn đã vất vả cả đời, dành dụm tất cả tiền tiết kiệm để trả tiền đợt đầu, mua cho hắn để hắn có thể thuận lợi cưới bạn gái. Mua xong nhà, của cải trong nhà cũng cạn sạch.

Không có tiền thuê thợ sửa sang, bố hắn đành phải tự mua vật liệu về làm. Kết quả là có một hôm đang sơn tường thì bất cẩn ngã từ trên thang xuống, chân đập trúng đống dụng cụ để dưới đất, máu tươi lập tức phun xối xả. Máu lúc đó còn bắn lên tận trần nhà, người thì ngã sõng soài, hồi lâu không dậy nổi. Mãi sau này, hàng xóm nhà bên cạnh cũng đang sửa nhà nghe thấy tiếng động lạ chạy sang xem, mới giúp gọi xe cứu thương đưa ông vào bệnh viện.

.......

Kể đến đây, con ma đang nằm sấp trên mặt đất bật khóc, hai hàng lệ máu chảy dài. Hắn nghiến răng ken két, nói với Tiền Tiểu Đa: “Bố mẹ tôi đã đổ gần hết tiền tiết kiệm cả đời vào căn nhà này, dựa vào cái gì mà để bọn họ hưởng lợi, mua lại nó với giá rẻ như vậy chứ?”

Ma quỷ lảng vảng trên nhân gian phần lớn đều mang trong lòng chấp niệm. Chấp niệm chưa tan, họ sẽ còn chần chừ chưa muốn rời đi.

Mỗi lần bắt ma, Tiền Tiểu Đa gần như đều phải nghe chúng kể lể về chấp niệm của mình. Chỉ có điều, lần này nghe xong cô lại đột nhiên bật cười khẩy.

“Dựa vào cái gì ư?” Tiền Tiểu Đa nhìn gương mặt ma quỷ tràn đầy phẫn nộ và không cam tâm kia, hỏi vặn lại: “Anh nói xem là dựa vào cái gì?”

Ánh mắt cô nhìn con ma dần trở nên lạnh băng: “Lúc bố mẹ anh vất vả cả đời, trả tiền mua nhà đợt đầu cho anh thì anh đang làm gì? Đi vay tiền qua mạng hả? Vay càng lúc càng nhiều, lãi mẹ đẻ lãi con lên đến hàng triệu?”