Thế giới 1 - Chương 49: Đồ tham ăn ở thập niên 70

"Không, anh không từ chối. Không thử xem thì làm sao biết em có thể thích, thích anh được không chứ." Hàn Chiêu nói đến đoạn sau, có chút hơi xấu hổ, chỉ là trong tay vẫn luôn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của đối phương, điều này cho anh thêm vài phần dũng khí.

Đông Xu không thích lừa gạt, cho nên có một số việc, cô đã ngay từ đầu nói rõ ràng với Hàn Chiêu. Đương nhiên, chỉ cần Hàn Chiêu không từ chối, Đông Xu cảm thấy cùng đối phương việc kết hôn sinh con đều không thành vấn đề.

Thuận theo sự phát triển của thời đại và các sự kiện, để nhiệm vụ có thể hoàn thành tốt hơn, Đông Xu tỏ vẻ mình vẫn có thể chấp nhận được. Rốt cuộc làm sao mà biết được nguyên chủ không muốn kết hôn sinh con đâu chứ? Ít nhất, trong số những người đã tiếp xúc, Hàn Chiêu là lựa chọn tốt nhất.

"Vậy được rồi, cứ thử xem trước đã, sau đó tôi lại nói với anh một lần nữa về chuyện phiếu thịt." Đông Xu vừa thấy Hàn Chiêu không từ chối, lại bắt đầu tiến hành một vòng tẩy não mới cho đối phương.

Vào ngày đầu tiên tìm hiểu nhau, Hàn Chiêu đã bị Đông Xu tẩy não thành công. Anh ngoan ngoãn giao ra ba mươi cân phiếu thịt, tuy Hàn Chiêu định tặng không, xem như "tài trợ" cho việc tìm hiểu đối tượng, nhưng Đông Xu đã từ chối.

"Nhà anh để có được nhiều phiếu thịt như vậy chắc cũng phải mất thời gian dài, lại còn phải vay mượn khắp nơi, chắc chắn không dễ dàng gì. Anh cầm đồ của nhà đưa cho tôi sẽ khiến tôi cảm thấy anh thực sự không có tiền đồ.

Không bằng sau này anh đi theo tôi làm ăn, tôi sẽ đưa anh đi làm giàu, như vậy anh có tiền của riêng mình, cũng có thể tiêu tiền để dỗ tôi vui." Đông Xu cảm thấy mình cần một người đồng đội hợp tác. Lữ Đào sức lực quá nhỏ, hơn nữa cô ấy còn phải lo cho gia đình mình. Hàn Chiêu là một lựa chọn không tồi.

Đông Xu định bụng sẽ lại kiếm thêm một con heo nữa, nhưng cô không muốn mang về thôn, như vậy cần phải xử lý ngay trong núi. Lần trước khi đồ tể mổ heo, Đông Xu đã quan sát toàn bộ quá trình, mọi quy trình đều ghi nhớ trong lòng, việc ra tay thực hiện không thành vấn đề.

Đương nhiên, việc một mình cô cõng con lợn rừng mấy trăm cân về cũng không thành vấn đề. Nhưng việc làm thịt thì phiền phức, có một người phụ giúp một tay cũng sẽ nhanh hơn một chút. Quan trọng nhất vẫn là, việc tìm hiểu đối tượng với Hàn Chiêu còn có một lợi ích khác: nguồn gốc của thịt sẽ có lời giải thích. Cứ nói là phiếu thịt do người nhà anh ở thành phố xa xôi gửi đến.

Bị Đông Xu tẩy não như vậy, Hàn Chiêu bỗng dưng có cảm giác như mình sắp phải ăn bám vậy. Nhưng Đông Xu nói rất đúng. Dùng đồ của nhà để lấy lòng đối phương, thực ra thật sự không tốt lắm. Cha mẹ anh em thương yêu anh, xót xa cho anh ở nông thôn không dễ dàng, anh cũng không thể lấy tấm lòng của họ ra mà chà đạp. Cuối cùng nghiến răng một cái, Hàn Chiêu đã bị tẩy não thành công: "Được."

"Vậy tốt, theo tôi đi. Hôm nay chúng ta đi săn một con lợn rừng, sau này người khác hỏi đến, anh cứ nói là phiếu do nhà anh gửi tới, chúng ta lên huyện đổi. Buổi chiều lúc về thì đi đường vòng, từ phía huyện trở về đội." Đông Xu đem mục tiêu săn bắt và cả lộ trình đều đã được lên kế hoạch rõ ràng. Cô quá lý trí, nhưng chính cái vẻ lý trí và bình tĩnh đó lại thu hút ánh mắt Hàn Chiêu, khiến tim anh đập nhanh không kiểm soát.

Nhưng rất nhanh, Hàn Chiêu liền không cười nổi nữa. Đông Xu dẫn anh vào núi sâu.

Con hoẵng ngốc nghếch đó, Đông Xu tha cho nó một mạng mà nó cứ muốn xông lên phía trước, rõ ràng không có chút sức chiến đấu nào mà cứ luôn muốn nhe răng tìm đánh nhau. Đông Xu mặc kệ nó, trực tiếp dẫn Hàn Chiêu tiếp tục lên núi. Sau đó không lâu, hai người gặp phải một con lợn rừng, trông cũng phải hơn ba trăm cân. Được nuôi dưỡng hai tháng trời, trên núi nhiều cây non và quả dại, lại có cả thú nhỏ, con lợn rừng này được nuôi cho béo núc ních. Nhưng bộ dạng nó quá hung tợn. Hàn Chiêu trước đó đã từng nhìn thấy một lần, nhưng lần đó là con lợn đã chết rồi. Còn lần này lại là con lợn sống.

Đối mặt trực diện với sát khí đặc biệt đáng sợ của con lợn rừng, Hàn Chiêu mím môi. Anh không mang theo công cụ, chỉ có thể tìm tạm một cây gậy gỗ. Cũng may trên núi nhiều cây, tiện tay bẻ một cành cũng có. Sau khi bẻ một cây gậy gỗ to bằng bắp tay, dài bằng hai sải tay, Hàn Chiêu liền chắn Đông Xu ra sau lưng, giọng hơi khàn nhưng lại lộ rõ sự kiên định: "Để anh."

Đông Xu dù có mạnh đến đâu cũng là một cô gái, Hàn Chiêu không cho rằng cô còn có được vận may như lần trước mà lại kiếm được một con lợn rừng về. Tuy trong lòng anh cũng đang run, nhưng lúc này anh không xông lên, chẳng lẽ lại để một cô gái xông lên sao? Huống chi cô gái đó bây giờ là đối tượng của anh. Anh phải bảo vệ cô ấy.

Đông Xu vốn đã chuẩn bị xong tư thế chiến đấu, kết quả bị Hàn Chiêu cản lại như vậy cũng hơi sững người một chút. Khi còn ở tinh tế, năng lực của Đông Xu mạnh, lực sát thương lớn, căn bản không cần người khác bảo vệ, trừ anh trai Đông Li. Khi còn nhỏ, sức chiến đấu của Đông Xu còn chưa mạnh mẽ được như sau này, cũng chưa phải là đại ma vương. Lúc ấy, mỗi khi bị bắt nạt, bị người ta đuổi đánh, đều là Đông Li đứng ra trước mặt bảo vệ cô. "Muốn bắt nạt em gái tao, thì qua được cửa của tao đã." Đông Li khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm lại, giọng nói đặc biệt lạnh lùng sắc bén.

Đột nhiên Đông Xu có chút nhớ anh trai. Cô chớp chớp mắt, giọng nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Anh."

Hàn Chiêu theo bản năng quay đầu lại, còn chưa kịp mừng thầm vì cách Đông Xu xưng hô với mình đã từ "Hàn Chiêu" đầy khách khí biến thành "anh" thân mật hơn một chút thì ngay giây tiếp theo, sự cố bất ngờ xảy ra. Con lợn rừng âm thầm quan sát đã lâu, đột nhiên hung hãn lao tới.