Thế giới 1 - Chương 48: Đồ tham ăn ở thập niên 70

Hàn Chiêu là người thành phố, sớm muộn gì cũng phải trở về. Tương lai anh ấy trở về, dù có bỏ rơi Đông Xu, cô cũng không thèm để ý. Vừa hay có thể vin vào cớ bị tổn thương tình cảm, sau này không lấy chồng nữa, yên tâm phát triển việc kinh doanh của mình.

Việc đọc sách không phải là cô chưa từng suy nghĩ đến, nhưng nguyên chủ chỉ mới có trình độ tiểu học, mà còn chưa học xong, muốn tham gia kỳ thi đại học trong vòng một hai năm tới là quá khó khăn. Cho nên, làm kinh doanh, trở thành phú bà mới là phương hướng cuối cùng mà Đông Xu quyết định. Đông Xu trong lòng đã dùng số liệu phân tích, cũng dùng xác suất tính toán một chút về chỉ số hài lòng cuối cùng của nguyên chủ đối với mức độ hoàn thành nhiệm vụ của mình. Cô nghĩ, kém cỏi nhất thì cũng phải đạt tiêu chuẩn chứ nhỉ?

Vì đã suy nghĩ nhiều hơn một chút, cho nên đối với Hàn Chiêu, Đông Xu trực tiếp gật đầu đồng ý. Cô sẽ không đùa giỡn tình cảm của đối phương. Hàn Chiêu đối tốt với cô, cô cũng sẽ đối tốt với Hàn Chiêu. Cùng lắm thì sau này việc đồng áng của Hàn Chiêu, cô sẽ giúp làm hết.

Hàn Chiêu:... Anh thầm kêu khổ trong lòng: Đối tượng có kỹ năng đặc biệt, có thể biến không khí lãng mạn màu hồng thành hiện trường kết nghĩa anh em!

"Được." Hàn Chiêu run run đồng ý, dù vẫn luôn cảm thấy có gì đó không đúng. Nhưng nhìn gương mặt nhỏ nhắn bình tĩnh của Đông Xu, Hàn Chiêu lại thấy lòng vượn ý ngựa, không nỡ nghĩ đến chuyện khác.

Kết quả, ngay giây tiếp theo, Đông Xu liền nắm lấy tay anh, nói một cách đặc biệt bình tĩnh: "Nếu đã là đối tượng tìm hiểu, tôi chắc chắn không thể lừa anh được. Đúng rồi, anh có bao nhiêu phiếu thịt? Nếu tôi mua của anh thì anh chắc chắn sẽ bị thiệt. Hay là thế này đi, tôi giúp anh mang đi bán. Mấy mánh khóe này anh không rành, người mới vào nghề dễ bị thiệt lắm. Tôi giúp anh bán, tôi lấy hai phần lợi nhuận, còn lại đều về anh, thế nào?"

Thời buổi này, tem phiếu không dễ gì kiếm được. Nhưng Đông Xu lại không muốn dùng chỗ thịt này để buôn bán, chi phí cao, tiền lãi thấp, không có lợi. Bánh ngọt thì coi như lỗ vốn để lấy tiếng cũng được, chứ thịt thì không thể. Hơn nữa Đông Xu đã có mục tiêu khác, cô chuẩn bị làm một vố lớn nữa, kiếm một con lợn rừng.

Số phiếu trong tay Hàn Chiêu, nếu cô không dùng đến thì đối phương cũng không thể ăn hết quá nhiều thịt ngay lập tức được. Hơn nữa Hàn Chiêu không phải người xa xỉ lãng phí, chỗ phiếu này phỏng chừng cũng là người nhà đã dành dụm rất lâu mới gửi cho anh. Đã như vậy, không bằng biến nó thành lợi nhuận.

Hàn Chiêu lúc này tâm trạng phức tạp. Anh lại thầm nghĩ: Mới tìm hiểu nhau ngày đầu tiên, đối tượng đã bắt đầu tẩy não mình, phải làm sao bây giờ?

Thấy Hàn Chiêu cứ cúi đầu không nói lời nào, Đông Xu lại suy nghĩ một chút, mình chỉ đứng giữa mà đã lấy hai phần lợi nhuận, liệu có không tốt lắm không? Thấy Hàn Chiêu không nói gì, cô đoán có lẽ số phiếu thịt không ít, chia ra hai phần lợi nhuận chắc anh ấy sẽ xót lắm đây. Sau khi phân tích một cách lý trí, Đông Xu lại mở miệng: "Nếu anh cảm thấy hai phần lợi nhuận là thiệt thòi, không sao cả, tôi lấy một phần cũng được. Nhưng không thể không lấy, dù sao tôi mang đi bán lại cũng có rủi ro."

Hàn Chiêu lúc này thực ra cũng không để ý nghe Đông Xu đang nói gì. Anh đang nhìn hai bàn tay đang chạm vào nhau của hai người. Lần đầu tiên trong đời được một cô gái chạm vào tay, lại là trong tình huống như thế này. Nhưng bàn tay đó thật là đẹp mắt. Hàn Chiêu vốn còn rất kín đáo, nhưng cuối cùng cũng lấy hết can đảm, khẽ khàng chạm nhẹ vào tay Đông Xu một chút.

Đông Xu thì... ừm, không có cảm giác gì. Cô sở dĩ nắm tay người ta là vì sợ Hàn Chiêu không vừa ý một lời nào đó lại bỏ chạy. Làm ăn buôn bán mà, lần đầu tiên bàn chuyện, không dễ gì thành công. Nhưng Đông Xu cảm thấy, mình cần phải nói rõ cho đối phương biết về lợi ích liên quan, cố gắng thuyết phục đối phương tham gia vào vụ "đầu cơ trục lợi" này của mình.

Hàn Chiêu chỉ khẽ chạm một chút, trong lòng đã sung sướиɠ vô cùng.

Thấy Hàn Chiêu vẫn luôn cúi đầu không nói lời nào, Đông Xu đành phải dùng bàn tay kia véo nhẹ Hàn Chiêu một cái. Hàn Chiêu đột nhiên hoàn hồn lại, ngẩng đầu, vẻ mặt ngơ ngác: "A?"

"Anh không nghe tôi nói à?" Vừa thấy bộ dạng ngơ ngác này của Hàn Chiêu, Đông Xu liền biết những lời mình vừa nói đều là vô ích. Nhưng làm ăn buôn bán mà, quan trọng nhất vẫn là sự kiên nhẫn.

Hơn nữa Hàn Chiêu đã mang đến cho cô một ý tưởng mới, khiến Đông Xu chuẩn bị chuyển hướng. Nếu chi phí sản xuất nguyên liệu quá cao, hơn nữa tìm nguyên liệu cũng phiền phức, không bằng mình thay đổi một chút ý tưởng: từ việc tự sản xuất nguyên liệu, chuyển sang làm người mua hộ hàng hóa ở thành phố.

Nhưng đó là vấn đề cần phải suy nghĩ sau, trước mắt quan trọng nhất vẫn là Đông Xu muốn thuyết phục Hàn Chiêu làm theo ý mình. Nghĩ đến đây, Đông Xu suy nghĩ một chút, sắp xếp lại lời nói một lần nữa, rồi thẳng thắn nói rõ với Hàn Chiêu: "Hàn Chiêu, tôi thừa nhận, hiện tại tôi vẫn chưa bắt đầu thích anh. Sau này có thích anh hay không, tôi cũng không chắc. Nhưng tôi cảm thấy anh rất phù hợp, cho nên tôi muốn thử tìm hiểu anh xem sao. Nếu anh cảm thấy không ổn lắm, có thể nói với tôi, hoặc là trực tiếp từ chối. Việc tìm hiểu đối tượng là từ hai phía, anh có quyền lựa chọn và từ chối."

Một câu nói trực tiếp kéo lý trí của Hàn Chiêu trở về. Anh liền cảm thấy có gì đó không đúng mà. Đông Xu đồng ý quá nhanh, thái độ chuyển biến cũng quá nhanh. Lúc này, cô đột nhiên thẳng thắn như vậy, thực ra lại khiến Hàn Chiêu yên lòng vài phần.