Bữa sáng vẫn như cũ là ăn ngô. Mấy ngày tới chắc chắn vẫn phải ăn ngô thôi, nếu không ăn không hết sẽ bị hỏng mất.
Cơn mưa cả đêm cuối cùng cũng tạnh. Ánh mặt trời ngày xuân chỉ hơi ấm áp, chưa đến mức quá gay gắt. Khương Thiết Sinh và Khương Bình ăn sáng xong liền chuẩn bị xong xuôi chờ đội trưởng thổi còi. Hôm nay chắc là đi làm việc ở lâm trường.
"Anh Hai, nếu anh thấy không khỏe thì cứ về nghỉ ngơi đi, không thiếu gì một ngày công điểm này đâu." Đông Xu không muốn người nhà quá mệt nhọc, cho nên nhìn sắc mặt Khương Bình có chút tái, không yên tâm nói một câu.
"Không sao đâu." Khương Bình làm sao chịu bỏ lỡ công điểm, tuy một đêm không ngủ, nhưng được cái là còn trẻ, sức khỏe cũng xem như còn tốt.
Đông Xu vẫn không yên tâm lắm, quay đầu lại nhìn Vương Nguyệt Hoa.
Vương Nguyệt Hoa nghĩ thầm: Có chuyện gì cứ nói thẳng, cầu xin đừng nhìn tôi bằng vẻ mặt đó nữa. Cô muốn lấy mạng thì cứ lấy đi, cứ nhìn chằm chằm như sắp lấy mạng người ta thế này ai mà chịu nổi?
"Trong nhà còn hai quả trứng gà phải không, mang đi luộc hết cả lên, cho anh cả con mang theo." Đông Xu nhớ hôm qua nhìn thấy trong tủ bát còn hai quả trứng gà mới dành dụm được, liền bảo Vương Nguyệt Hoa mang đi luộc.
"Được rồi." Vương Nguyệt Hoa không chút do dự, nhanh nhẹn đi luộc trứng ngay.
Hai bố con nhà họ Khương: ...Luôn cảm thấy không khí trong nhà có chút kỳ quái. Chuyện này nếu là trước đây, có ai dám ăn trứng gà mà Vương Nguyệt Hoa đã dành dụm để đổi tiền đổi tem phiếu sao? Vậy cũng giống như muốn lấy mạng của bà ta vậy. Đương nhiên, lúc đám người nhà mẹ đẻ đó đến "hút" trứng, có khi Vương Nguyệt Hoa còn đem cả mạng mình ra mà dâng nữa là.
Hiện giờ nhìn cảnh tượng trước mắt, Khương Bình thậm chí có chút hoảng hốt. Mãi cho đến khi đút hai quả trứng luộc trong người rồi ra cửa, Khương Bình vẫn chưa hoàn hồn lại. Nhưng vì ăn nói quá vụng về, anh mấp máy môi nửa ngày mới dám nhỏ giọng nói với Khương Thiết Sinh: "Mẹ mình... bình thường chứ ạ?"
"Ờ... không biết nữa." Khương Thiết Sinh cũng không chắc.
Đông Xu sáng sớm đã ăn hết bốn bắp ngô. Vương Nguyệt Hoa vẫn giữ thái độ "Phật hệ" bình thản, thậm chí còn cười hỏi có đủ ăn không.
"Ừm, no rồi." Đông Xu thờ ơ đáp, sau đó liền đứng trước tủ bát, cẩn thận xem xét các loại gia vị trong nhà. Vương Nguyệt Hoa tiếp tục giữ tâm thái "Phật hệ", giả vờ như không nhìn thấy. Xem xét qua loa số gia vị có hạn trong nhà, Đông Xu lúc này mới xoay người, về phòng mình thay một bộ quần áo. Tiện thể cô xách nước lạnh vào buồng phía tây lau người qua loa.
Việc này lại khiến Vương Nguyệt Hoa sợ hãi. "Điềm Điềm à, mẹ đun cho con chút nước ấm nhé?" Bà sợ con gái bị kí©h thí©ɧ gì đó. Trời xuân thế này mà lấy nước lạnh lau người, không muốn sống nữa à?
"Không cần." Giọng Đông Xu rất lạnh lùng. Cô lau người qua loa với tốc độ cực nhanh rồi mới thay quần áo mới. Gọi là quần áo mới chứ thực ra cũng chỉ là giặt sạch sẽ thôi, vẫn rách đặc biệt, trên đó toàn miếng vá chồng miếng vá. Vương Nguyệt Hoa nhìn những miếng vá đó, có chút chột dạ.
Lữ Tam Nha là lúc gần trưa chạy đến, lén nói cho Đông Xu biết Lữ Đào đã tỉnh.
"Ừm, tôi biết rồi." Tuy rất muốn mang mấy bắp ngô qua đó, nhưng nghĩ lại thấy không tiện giải thích nên Đông Xu lại thôi.
Lữ Đào tỉnh lại, cơ thể vẫn còn hơi yếu. Nhưng sau khi được lau người bằng rượu trắng, vết thương trên người đã không còn đau như vậy nữa, lại không còn sốt, tinh thần cũng khá hơn nhiều.
"May mà có con bé Điềm Điềm, đêm qua nó đút cho mày nửa nồi cháo bột ngô, nếu không mày làm gì có tinh thần tốt như vậy chứ." Chu Tiểu Thảo còn ở đó cứ lải nhải nhắc đi nhắc lại. Bởi vì trong nhà không có diêm, hơn nữa trong phòng cũng ẩm thấp, cho nên buổi sáng nhóm lửa mãi mà không cháy được. Cũng may, căn nhà cũ này tuy không có đồ đạc gì, nhưng ở gian nhà ngang trong sân vẫn còn chút củi lửa, không bị mưa xối, xem như vẫn còn dễ đốt.
Buổi trưa vẫn là nấu bột cao lương, mấy mẹ con mỗi người được vài miếng, miễn cưỡng xem như lót dạ. Tuy cũng không ăn no, nhưng so với lúc ở nhà cũ thì đã khá hơn nhiều rồi. Chỉ là sau này biết sống thế nào đây? Chu Tiểu Thảo thực ra cũng rất đau đầu. Bà và nhà mẹ đẻ quan hệ không tốt, muốn vay được lương thực thực sự rất không dễ dàng. Tuy có thể vay được của nhà họ Khương, nhưng điều kiện nhà họ Khương thế nào, bà không phải không biết. Sau này...
"Con ngủ rồi mà Điềm Điềm vẫn đút cơm cho con ăn ư?" Lữ Đào không thể tin được, sau khi mình ngủ thϊếp đi mà vẫn còn ý thức để ăn cơm sao? Hơn nữa còn là trong lúc đang sốt cao.
"Đúng vậy, con ngoan lắm, cứ há miệng ra là ăn rất nhanh." Chu Tiểu Thảo tưởng tượng lại cảnh tượng nửa đêm đó, còn cười cười. Cũng là nhìn Lữ Đào ăn hết nửa nồi cháo, Chu Tiểu Thảo mới xem như yên tâm.
Lữ Đào nghe xong, tâm trạng lại vô cùng phức tạp.
Nhưng không đợi cô ấy suy nghĩ cẩn thận, Đông Xu đã đến.
"Nhìn sắc mặt đã khá hơn nhiều." Thấy Lữ Đào trên mặt đã có chút hồng hào, Đông Xu gật gật đầu. Trên mặt cô tuy vẫn không có biểu cảm gì, nhưng hơi thở của đại ma vương đã dịu đi vài phần, không còn cảm giác xa cách như vậy nữa.
Lữ Đào mím môi, từ trên phản đất bò dậy, hướng về phía Đông Xu liền trực tiếp dập đầu. Lữ Đào thừa nhận mình rất ngốc, hơn nữa cũng không có bản lĩnh gì. Đời trước sống bao nhiêu năm như vậy, cuối cùng chẳng phải cũng không có gì ra hồn sao? Nhưng cô biết cảm ơn. Cô biết mạng này của mình có thể giữ lại được là nhờ có Đông Xu và Khương Bình giúp đỡ, nếu không dựa vào một mình Chu Tiểu Thảo, nói không chừng lúc không còn cách nào khác, lại phải quay về cầu xin người nhà họ Lữ. Như vậy công sức bấy lâu nay của cô, cuối cùng vẫn sẽ đổ sông đổ bể.