Thế giới 1 - Chương 31: Đồ tham ăn ở thập niên 70

"Điềm Điềm, tôi..." Lữ Đào lấy hết can đảm, lúc này mới nhỏ giọng mở miệng.

Chỉ là cái tên "Điềm Điềm" nghe phát ngấy này khiến Đông Xu trong lòng khẽ động, nhưng trên mặt lại không có chút phản ứng nào.

Lữ Đào cảm thấy mình dù có mặt dày một phen thì cũng chẳng sao. Dù có vô dụng đến mấy, cũng sẽ không thảm hại hơn bây giờ nữa đâu nhỉ? Ôm tâm tư như vậy, Lữ Đào lại gần Đông Xu thêm vài phần, sau đó hạ thấp giọng nói: "Tôi dùng hai mươi bắp ngô tươi đổi lấy mười cân bột cao lương của cô, thế nào?"

Hai mươi bắp ngô phơi khô tách hạt rồi thì thực ra cũng chẳng được bao nhiêu lương thực, thế mà Lữ Đào vừa mở miệng đã đòi ngay mười cân bột cao lương. Cô ta vốn muốn thứ khác, nhưng nghĩ lại điều kiện nhà họ Khương, Lữ Đào lại thôi. Mấy mẹ con có cái ăn là được rồi, không kén chọn loại bột nào cả.

Nghe Lữ Đào nói xong, tâm tư Đông Xu liền bắt đầu hoạt động. Lữ Đào nói là ngô bắp tươi! Hiện giờ mùa gieo hạt xuân vừa mới kết thúc, kể cả có lương thực dự trữ từ năm ngoái thì cũng là ngô bắp đã phơi khô. Đông Xu tin rằng, nếu Lữ Đào đã nói là ngô bắp tươi, vậy thì chắc chắn sẽ không lấy đồ cũ ra lừa mình. Hơn nữa, Lữ Đào trong tay không có lương thực. Số ngô bắp tươi này chắc chắn có liên quan đến số hạt giống đã biến mất trước đó.

Không gian dạng nút bấm sao? Nhưng không gian dạng nút bấm thì phải có thiết bị điều khiển, Lữ Đào trên người đến một món trang sức cũng không có. Vậy nên, không phải không gian dạng nút bấm rồi? Đông Xu càng ngày càng tò mò, sự tồn tại thần kỳ này trên người Lữ Đào rốt cuộc là gì. Đặc biệt là hạt giống mới gieo mười ngày trước, mà giờ đã có bắp rồi sao? Kể cả dung dịch dinh dưỡng tăng cường ở tinh tế cũng không thể nào làm thực vật sinh trưởng nhanh như vậy được. Cho nên, thứ công nghệ cao siêu này của Lữ Đào rốt cuộc là gì.

Thấy Đông Xu không nói lời nào, Lữ Đào trong lòng có chút hoảng. Cô không tin những người khác, chỉ có Đông Xu là còn có thể khiến cô miễn cưỡng tin tưởng vài phần. Lần này mình đánh cược sai rồi sao? Nắm chặt tay, Lữ Đào tự nhủ phải bình tĩnh, trước khi Đông Xu lên tiếng, mình nhất định không thể rối loạn trước.

Hai người đột nhiên im lặng. Trong phòng chỉ có tiếng nước mưa trên người Lữ Đào từng giọt từng giọt tí tách rơi xuống nền đất. Lữ Đào căng thẳng đến mức sắp không chịu nổi nữa.

Lúc này, Đông Xu mới từ từ mở miệng, giọng đặc biệt bình tĩnh: "Nói thật, hai mươi bắp ngô, chưa nói đến việc tươi hay không, chín hay không, phơi khô cũng không dễ dàng gì. Kể cả đã chín, phơi khô tách hạt rồi cũng không được mười cân lương thực đâu."

Nói đến đây, Đông Xu khẽ nhếch môi, nụ cười cũng không rõ ràng, nhưng lại khiến Lữ Đào thả lỏng vài phần. Lại mở miệng, giọng Đông Xu dịu đi một chút: "Có điều mọi người đều cùng một thôn, tôi cũng không so đo với cô những thứ đó làm gì."

Nói như vậy, đó là ý đồng ý rồi. Lữ Đào âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lại phát hiện sau lưng không chỉ có nước mưa mà còn có cả mồ hôi lạnh vừa túa ra. Cô đã đem bí mật lớn nhất của mình ra, tuy Đông Xu không hỏi, nhưng rất rõ ràng là đã nghi ngờ rồi. Nhưng Lữ Đào đã không còn lựa chọn nào khác. Hiện giờ đây là đường cùng, cô phải sống sót bằng mọi giá. Sống sót thì mới có hy vọng, mới có thể từ từ tính sổ với lũ cặn bã kia.

"Tôi..." Nghĩ đến mình còn phải đi ra ngoài chuẩn bị ngô cho Đông Xu, nhưng trong tay đến cái sọt cũng không có, nói gì đến túi.

"Cái sọt dưới đất đó cô cứ cầm lấy trước, dùng nó mà đựng. Miếng vải rách bên cạnh cũng mang theo, che cho kỹ kẻo người khác nhìn thấy lại sinh chuyện. Túi vải đựng lương thực tôi cũng chuẩn bị sẵn cho cô rồi." Đông Xu chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn ra tình cảnh khó xử của Lữ Đào hiện giờ, cho nên nói năng đặc biệt mạch lạc rõ ràng.

Lữ Đào hốc mắt hơi cay cay, giọng rầu rĩ đáp một tiếng "được", rồi lại nói một câu cảm ơn. Hai người lặng lẽ đổi lương thực.

Lúc Đông Xu bảo Vương Nguyệt Hoa lấy túi vải đựng lương thực, Vương Nguyệt Hoa thiếu chút nữa là bật khóc thành tiếng. Nhưng trong nhà hiện tại người có uy quyền nhất chính là Đông Xu, Vương Nguyệt Hoa thực sự rất sợ đứa con gái này. Cho nên, bảo đựng lương thực thì cứ đựng thôi.

Kết quả, Đông Xu ôm túi vải đi ra ngoài, không quá vài phút lại trở về. Trong tay cô ôm một cái sọt, trên sọt có đậy một miếng vải bông rách của nhà, bên trong phồng lên, nhìn là biết có thứ gì đó. Vương Nguyệt Hoa không dám hỏi nhiều, ngoan ngoãn đứng ở một bên chờ. Đứa con gái này, hiện tại bà ta không dám trêu vào. Bảo bà ta đi gào khóc với người khác thì bà ta làm được, hoàn toàn không sợ, nhưng bảo bà ta đối đầu với Đông Xu ư? Không được, không được!

"Trời ơi!" Chờ đến khi Đông Xu lật tấm vải rách lên, để lộ ra bên trong đầy ắp những bắp ngô tươi rói, Vương Nguyệt Hoa kinh ngạc thốt lên một tiếng. Nhận ra đây chính là lương thực tươi mới, bà ta vội nhìn ra cửa trước cửa sau xem có đóng chặt không.

"Con... con gái à." Vương Nguyệt Hoa sợ đến mức không nói nên lời, muốn kéo tay Đông Xu hỏi một chút, nhưng lại không dám. Trong lòng quá sốt ruột, lại không có ai để nói chuyện, bà ta đành phải xoay người trở về buồng phía đông, gọi chồng và con trai nhà mình ra.

Một nhà bốn người, đối với cái sọt ngô này, cứ thế mắt to trừng mắt nhỏ.

"Xem đủ chưa?" Thấy cả nhà cứ nhìn chằm chằm vào sọt ngô, chỉ thiếu điều nhìn đến mức nở cả hoa ra, Đông Xu lạnh giọng hỏi một câu.

Cô vừa dứt lời, cả nhà lập tức đứng nghiêm trang, như lính chờ duyệt binh vậy. Dù lạnh lùng như Đông Xu, thấy cảnh này cũng không khỏi khẽ cong môi. Nhìn như vậy thì người nhà họ Khương thực ra cũng khá tốt. Trước đây trừ một Vương Nguyệt Hoa hay gây chuyện, ba người đàn ông kia cũng chỉ là trong xương cốt quá thờ ơ, có lẽ đó là thói quen do tổ tiên truyền lại. Từ từ uốn nắn lại, nhìn sẽ thuận mắt hơn nhiều.