Chu Tiểu Thảo bùng nổ trong im lặng. Bà một tay đẩy mạnh Lữ Nhị Căn, người còn đang định tiến lên dỗ dành Lữ Đào, sức mạnh lớn đến mức Lữ Nhị Căn phải lùi lại vài bước, cuối cùng ngã phịch xuống đất.
"Tiểu Thảo, bà làm gì thế?" Lữ Nhị Căn trong lòng còn đang nghĩ chuyện tốt đẹp, đột nhiên bị vợ mình đẩy một cái, vẫn còn hơi ngơ ngác. Hoàn hồn lại, hắn cau mày, giọng nói cũng bất giác lạnh đi.
Chu Tiểu Thảo cõi lòng càng thêm nguội lạnh. Lúc này đây, người đàn ông của mình đến con cái cũng không bảo vệ nổi. Chu Tiểu Thảo không biết, sống tiếp với hắn, còn có ý nghĩa gì nữa?
Nhưng…
Nhưng mà…
Ý nghĩ đó lặng lẽ nảy mầm trong lòng Chu Tiểu Thảo, sau đó như rễ cây đột nhiên tìm được đất mẹ, không ngừng lan tràn, cắm rễ, nảy mầm trong sâu thẳm cõi lòng bà. Chu Tiểu Thảo gần như dùng hết toàn bộ sức lực, gào lên một tiếng: "Tôi muốn ly hôn với ông!"
Trước đây Chu Tiểu Thảo chưa từng có suy nghĩ như vậy, càng không có lần nào kiên định như hiện tại!
Bà vừa dứt lời, mọi người xung quanh đều hoảng sợ. Bà nội Lữ càng tức giận đến hai mắt tối sầm lại, trực tiếp ngất đi. Năm đó, cho Lữ Nhị Căn, một kẻ thật thà, đầu óc lại không lanh lợi, cưới vợ vốn đã không dễ dàng. Bà nội Lữ tuy chướng mắt Chu Tiểu Thảo, nhưng được cái là thật thà dễ sai khiến. Hiện tại, người con dâu này đột nhiên mất kiểm soát, Bà nội Lữ vốn lòng dạ cao ngạo tự nhiên là không chịu nổi. Bà ta vừa ngất, nhà họ Lữ liền loạn cả lên.
Lữ Nhị Căn cũng hoàn hồn lại, đột nhiên từ trên mặt đất bò dậy, vớ lấy cây chổi rơi bên cạnh rồi xông tới: "Mụ đàn bà thối tha, mày nói bậy bạ gì đó! Tao đánh chết mày, đánh chết mày!"
Lữ Nhị Căn tàn nhẫn xông vào đánh, Chu Tiểu Thảo chỉ biết ôm đầu trốn chạy, hoàn toàn không biết phản kháng. Dân làng vốn còn định tiến lên khuyên giải, lúc này cũng do dự. Đặc biệt là những người đàn bà lớn tuổi, nhìn Chu Tiểu Thảo như vậy, muốn mở miệng nói gì đó cũng đều nghẹn lại trong cổ họng. Nếu đổi lại là các bà, một gia đình như vậy, đã sớm không chịu nổi mà chạy về nhà mẹ đẻ rồi, ai còn chịu đựng nổi nữa chứ? Kiếm được một đống công điểm thì có ích gì? Của tốt cũng chẳng đến tay con cái mình.
Chu Tiểu Thảo ôm đầu trốn, vừa trốn vừa khóc. Đây là người đàn ông mà bà đã hầu hạ nửa đời người, cũng là người đàn ông đã bắt nạt bà nửa đời người. Chu Tiểu Thảo dường như vào giây phút này mới xem như đã nhìn thấu bản chất của người đàn ông này. Trái tim vốn còn chút hơi ấm, lúc này đang nguội lạnh dần. Cuối cùng, bà dứt khoát cũng không né nữa, mặc cho cây chổi quất hết lần này đến lần khác lên người mình. Nỗi đau thể xác thực ra không có gì quan trọng, mấy năm nay đã quen bị đánh rồi, thì còn đau đến mức nào nữa chứ? Quan trọng nhất vẫn là nỗi đau trong lòng. Đau lòng vì bao năm nay bản thân làm lụng vất vả mà không nhận được một lời tử tế. Đau lòng vì ba đứa con gái đáng thương của mình phải sống dưới cái bóng của Lữ Thụ. Dù là con gái thì đã sao? Đó cũng là máu thịt từ người bà rơi xuống, cũng là bảo bối mà bà đã mười tháng mang nặng đẻ đau sinh ra. Là bà hồ đồ, mấy năm nay đã mặc cho những người đó chà đạp con cái của mình. Cũng may, hiện tại tỉnh ngộ vẫn chưa muộn.
Lữ Đào vừa thấy Chu Tiểu Thảo đến trốn cũng không trốn nữa, vốn định tìm một thứ vũ khí, trực tiếp xông lên chống lại Lữ Nhị Căn. Nhưng ánh mắt cô vừa đảo qua, lập tức bắt gặp ánh mắt của Đông Xu đang đứng ngoài đám đông. Hai người, bốn mắt nhìn nhau. Ánh mắt Đông Xu vẫn bình tĩnh, lại lạnh lùng đến vậy. Lữ Đào trong lòng chợt thót một cái, không hiểu sao lại như có thần giao cách cảm, cũng không tìm vũ khí nữa, ôm lấy Chu Tiểu Thảo, hứng chịu tất cả những đòn chổi.
Lữ Đào biết mình không thông minh, nếu không đời trước cũng sẽ không bị người nhà bắt nạt thê thảm như vậy, bị Trương Thiết Quân đùa bỡn xoay như chong chóng. Nhưng Lữ Đào biết suy ngẫm, biết học hỏi, biết mình còn thiếu sót ở đâu thì sẽ cố gắng học hỏi từ người khác. Vừa rồi khi đối mắt với Đông Xu, không biết thế nào Lữ Đào liền nghĩ thông suốt. Một khi mình động thủ, như vậy sẽ khiến người khác bắt lỗi. Động thủ với cha ruột của mình, cho dù cô có muôn vàn lý do, cuối cùng vẫn không thoát khỏi sự ràng buộc và chỉ trích của đạo đức. Cô chẳng những không thể động thủ, mà còn phải thay mẹ hứng chịu tất cả nỗi đau đớn. Không chỉ vì đau lòng, lúc này, đứng bên cạnh mình chỉ có một người mẹ yếu đuối, mà còn vì, muốn Chu Tiểu Thảo và Lữ Nhị Căn hoàn toàn ly hôn, luôn cần một lý do. Lữ Nhị Căn muốn đánh chết cả vợ con, đây cuối cùng cũng là một lý do đủ thuyết phục rồi nhỉ. Chỉ cần Chu Tiểu Thảo tâm ý kiên định, cuộc hôn nhân này chắc chắn sẽ ly dị được!
Lữ Đào lúc bị đánh, trên mặt tuy giàn giụa nước mắt, nhưng đáy mắt lại sáng lấp lánh. Cô ngẩng đầu nhìn Đông Xu đang đứng ngoài đám đông, niềm tin trong lòng càng thêm kiên định. Bởi vì Lữ Đào nhìn thấy, khóe môi Đông Xu ở ngoài đám đông dường như khẽ nhếch lên. Điều này chứng tỏ cô làm đúng rồi.
Đông Xu quả thực rất hài lòng với biểu hiện của Lữ Đào. Vừa rồi nếu Lữ Đào động thủ, vậy thì cô ta sẽ bị nước bọt của đạo đức dìm chết. Tuy hiện tại phải chịu đau đớn, nhưng lại có thể đẩy nhanh quá trình ly hôn của bố mẹ cô ta. Chu Tiểu Thảo vẫn cần nhiều kí©h thí©ɧ hơn nữa mới có thể kiên quyết muốn ly hôn!
Đông Xu thực ra không tán đồng những cuộc hôn nhân tạm bợ. Gượng ép cuối cùng cũng chỉ thiệt thòi cho bản thân mình. Nói là vì con cái, nhưng thực ra con cái sau khi lớn lên chưa chắc đã hoàn toàn cảm ơn bạn. Bởi vì giữa cha mẹ có tình yêu hay không, con cái là người cảm nhận được đầu tiên. Cuộc hôn nhân đồng sàng dị mộng sẽ chỉ khiến tâm hồn con trẻ ngày càng nguội lạnh, tính cách ngày càng kỳ quái. Tuy ly hôn, cũng chưa chắc con cái đã có thể trưởng thành với tâm lý bình thường, nhưng còn tốt hơn là chịu thiệt thòi bản thân, để rồi tương lai đến một lời tử tế cũng không có được.