Thế giới 1 - Chương 20: Đồ tham ăn ở thập niên 70

Khương Hiểu Lan bị phớt lờ, tức đến nghiến răng.

Ngược lại, Khương Hiểu Ngọc đứng bên cạnh, giọng nói nhẹ nhàng: "Chị Điềm Điềm, chị lại đây một chút đi, em có chút việc muốn hỏi chị."

Khương Hiểu Ngọc là con gái chú hai họ Khương, nhỏ hơn nguyên chủ hai tuổi. Lúc còn nhỏ, khi chưa bị phơi nắng đen thì trông cũng xinh xắn, đáng yêu. Nhưng sau một mùa gieo hạt xuân, đã bị phơi nắng cho trở về nguyên hình. Cô ta tuy cũng tức giận, nhưng ngày thường tính tình vốn mềm mỏng hơn Khương Hiểu Lan, lúc này thấy Khương Hiểu Lan không gọi được người, đành phải chủ động lên tiếng.

Trong ký ức của nguyên chủ, dường như mơ hồ có một cảnh này. Vì là chị em họ của mình nên nguyên chủ không chút đề phòng, liền đi theo ngay. Sau đó, không còn ký ức nữa. Đông Xu nghi ngờ, có lẽ là đã trực tiếp chết rồi, nên không còn ký ức. Nhưng nghĩ lại thông tin nhắc nhở trước đó, nguyên chủ là chết đuối. Trong đội sản xuất, phía nam có một cái hồ nước đặc biệt lớn, dòng nước rất dài, chảy qua nửa thôn, cuối cùng tụ lại ở bìa rừng, tạo thành một cái hồ nước đặc biệt lớn.

Đông Xu muốn tìm hiểu rõ ràng hung thủ đã hại chết nguyên chủ, lúc này phải chủ động đi qua đó.

Thấy Đông Xu đi tới, Khương Hiểu Lan không hiểu sao lại căng thẳng hẳn lên. Khương Hiểu Ngọc càng theo bản năng nuốt nước bọt. Điều này khiến Đông Xu càng thêm tin tưởng, nguyên chủ hẳn là đã chết vào khoảng thời gian này. Khương Hiểu Lan và Khương Hiểu Ngọc có lẽ không phải chủ mưu, họ chỉ là người dẫn dụ, bị ai đó sai khiến, dẫn nguyên chủ đến bờ hồ, sau đó giao cho một người nào đó. Những điều này trong ký ức của nguyên chủ đã không còn. Đông Xu phải tự mình dựa theo ký ức, từng bước tiến tới, tìm ra hung thủ cuối cùng.

Lữ Thụ cùng đám du thủ du thực đó đã bị Đông Xu loại trừ. Hai kẻ đó tuy có lòng lang dạ thú nhưng nhát gan, không dám thực sự hại người. Không phải bọn họ, vậy thì... Đông Xu phân tích, khả năng hung thủ là phụ nữ khá lớn, hơn nữa không phải thích Lữ Thụ thì cũng là một trong số những người phụ nữ thích người đàn ông họ Lương đó, hoặc là vài người. Vì ghen ghét mà sinh hận, trong lúc kích động mà gϊếŧ người.

"Lúc nãy tớ nhìn thấy dưới hồ có cá, chúng mình qua đó vớt đi." Khi Đông Xu đến gần, Khương Hiểu Ngọc mới nhỏ giọng nói, sau đó làm ra vẻ thân mật kéo tay Đông Xu. Nếu không phải tay cô ta run quá, thì với kỹ năng diễn xuất này, Đông Xu còn muốn cho một điểm. Còn bây giờ sao? Cho không điểm cũng còn là nhiều.

"Được thôi." Vừa nghe quả nhiên muốn đi đến hồ nước, Đông Xu khẽ nhếch môi, cười đầy ẩn ý.

Khương Hiểu Ngọc và Khương Hiểu Lan căng thẳng không dám nói lời nào, càng không dám nhìn thẳng vào mắt Đông Xu. Dưới hồ có cá, tất cả đều là nói dối. Cái hồ nước tù lặng đó làm sao có cá được? Cũng chỉ có lúc trời mưa, từ thượng nguồn mới trôi xuống một ít cá.

Hệ thống phân tích thời tiết của cô nhắc nhở buổi chiều sẽ có mưa. Nếu nguyên chủ thực sự bị đẩy xuống nước hôm nay, một trận mưa sau đó, mọi dấu vết gϊếŧ người đều sẽ biến mất hoàn toàn. Cũng là một kế hoạch thật hay.

Nghĩ đến những phân tích này của mình, Đông Xu hiếm khi có được vài phần hứng thú. Đối phương ít nhất cũng có chút đầu óc!

Ba người đi một đoạn đường thật dài mới đến được chỗ bờ hồ cạnh bìa rừng. Không ngoài dự liệu của Đông Xu, nơi đó quả nhiên có một người đang đứng đợi.

Khương Hiểu Lan và Khương Hiểu Ngọc khi nhìn thấy người đó thì cũng lẳng lặng buông tay Đông Xu ra, sau đó xoay người bỏ chạy. Lúc này, dù là kẻ ngốc cũng nhận ra có điều không ổn. Nhưng Đông Xu bằng lòng làm một kẻ ngốc, giúp nguyên chủ tìm ra hung thủ.

Cô gái đang đứng quay lưng về phía họ từ từ xoay người lại. Đó là một cô gái cao gầy, mặt cũng đen nhẻm. Suy cho cùng, không phải ai cũng có thể như Đông Xu, sau mùa gieo hạt xuân mà vẫn trắng đến mức phản quang. Đông Xu phát hiện, trong thôn trừ cô và Vương Nguyệt Hoa có màu da còn xem như bình thường, thì chỉ có Lữ Đào là không bị đen đi là mấy.

"Điềm Điềm đến rồi à." Lưu Tiểu Hoa chủ động mở miệng, khi cười rộ lên để lộ hàm răng hơi ố vàng.

Đông Xu dựa theo ký ức của nguyên chủ, biết người trước mắt tên là Lưu Tiểu Hoa. Điều kiện nhà cô ta cũng không tệ lắm, ở đầu thôn phía đông có một ngôi nhà ngói ba gian khang trang, tuy rằng đều là xây cho anh trai cô ta lấy vợ, nhưng nhìn chung điều kiện nhà họ Lưu vẫn ổn, ít nhất cũng khá hơn nhà họ Khương nghèo rớt mồng tơi. Nguyên chủ và Lưu Tiểu Hoa quan hệ không mấy thân thiết. Hiện giờ đột nhiên gọi cô đến đây, lại còn để Khương Hiểu Lan và Khương Hiểu Ngọc ra tay ư?

Đông Xu thu lại vẻ mặt, khẽ ừ một tiếng.

"Sau này, mày có thể không thích anh Lữ Thụ nữa được không?" Lưu Tiểu Hoa bước nhanh vài bước, đến trước mặt Đông Xu, nắm chặt lấy tay cô. Sức mạnh lớn đến mức như muốn bóp nát tay Đông Xu. Con gái làm nông, sức ai cũng lớn thật sự.

"Hửm?" Đông Xu trong lòng đã đoán được phần nào, nhưng vẫn giả vờ không hiểu, khuôn mặt hơi lộ vẻ nghi hoặc nhìn Lưu Tiểu Hoa.

"Tao nói mày sau này đừng thích anh Lữ Thụ nữa! Anh ấy là của tao, của tao!" Lưu Tiểu Hoa dường như có chút kích động, lúc nói những lời này, nét mặt cô ta trở nên hung dữ, giọng nói cũng thê lương, nghe có chút đáng sợ một cách khó hiểu. Nói xong, cô ta còn kéo tay Đông Xu đi về phía bờ hồ.

"Tao nói, anh Lữ Thụ là của tao, chúng mày đứa nào cũng không được giành với tao! Đứa nào giành với tao, đều phải chết!" Lưu Tiểu Hoa hầm hừ dùng sức kéo Đông Xu, như muốn kéo tuột cô xuống nước, vừa kéo vừa hạ thấp giọng tuyên thệ chủ quyền.