Thế giới 1 - Chương 15: Đồ tham ăn ở thập niên 70

Nhìn thấy cảnh đó, Đông Xu vẻ mặt vẫn thờ ơ. Đối với bà mợ cả đang đon đả, cô cũng chỉ gật đầu, không nói nhiều.

"Mẹ, con đi nghỉ ngơi đây." Nói với Vương Nguyệt Hoa một câu, Đông Xu liền đi thẳng về buồng phía tây.

Cái nhìn cuối cùng của con gái khiến Vương Nguyệt Hoa thấy sống lưng lạnh toát. Vốn dĩ bị mẹ đẻ quấn lấy nửa ngày, bà ta đã có chút mềm lòng, tuy trong nhà không còn thịt nhưng Vương Nguyệt Hoa định bụng lấy mấy cân lương thực về cho mẹ. Nhưng cái nhìn đó của Đông Xu làm Vương Nguyệt Hoa hoàn toàn tỉnh táo lại, đặc biệt là khi nhìn hai thằng nhóc con nhà anh em trai mình, đứa nào đứa nấy đen béo, rắn chắc. Đây đâu có giống như tình cảnh không có cơm ăn mà họ vẫn thường kể lể? Mấy đứa nhỏ này trông còn rắn chắc hơn cả hai đứa con trai của bà nữa là!

Con người đôi khi cũng thật kỳ lạ. Bị tẩy não bao nhiêu năm như vậy, Vương Nguyệt Hoa thực ra rất khó để thực sự tỉnh táo. Có thể nói, bao năm nay bị mẹ đẻ hun đúc, trong xương cốt đã ăn sâu sự nhu nhược, Vương Nguyệt Hoa cũng là một người đáng thương của thời đại này. Nhưng khi bản năng làm mẹ trỗi dậy, chiến thắng sự nhu nhược, cái đầu óc bị tẩy não bao năm của Vương Nguyệt Hoa cuối cùng cũng đã tỉnh táo.

"Mẹ, nhà con không có thịt đâu, mẹ có quấn lấy con nữa cũng vô ích." Vương Nguyệt Hoa lạnh lùng nói một câu, rồi tiếp tục lau dọn, hoàn toàn mặc kệ người mẹ đẻ mặt dày mày dạn của mình đang ở đó đòi thịt.

Đương nhiên, Vương lão thái cũng không nói thẳng là muốn thịt, chỉ ở đó khóc lóc kể lể: "Ối dào ôi, con không thấy anh con với em con chúng nó à, bận rộn mùa gieo hạt xuân, mệt đến gầy rộc cả người, ở nhà lại chẳng được ăn ngon. Trừ bữa sủi cảo có thịt hồi Tết, làm gì còn được ngửi mùi thịt nữa. Con không thương mẹ già này thì cũng phải thương anh với em của con chứ."

Vương lão thái nói rồi lại quệt nước mắt.

Hai cô con dâu vội vàng phụ họa: "Đúng đấy em gái à, chị nghe nói con Điềm Điềm nhà em hôm qua kiếm được con lợn rừng về, sao lại dại dột mà giao cho đội sản xuất thế? Em phải cho người báo tin về nhà chứ, nhà mình đông người như vậy mà." Đây là lời của chị dâu cả nhà Vương Nguyệt Hoa, người đàn bà béo vượt quá sự tưởng tượng của Đông Xu.

Cô em dâu út, tuy gầy tong teo nhưng đôi mắt lại đặc biệt sáng, cũng xen vào: "Đúng đấy chị ạ, chị cứ quá chiều con Điềm Điềm. Với lại nó cũng lớn đầu rồi, cũng nên tìm đối tượng đi, cứ ăn bám ở nhà mãi thì coi sao được. Bên quê nhà em thật ra có một người đàn ông không tệ, hay để em giúp làm mai mối nhé?"

"Bà ơi, con muốn ăn thịt, muốn ăn thịt!" Hai đứa cháu trai lúc này cũng rất biết điều, gân cổ lên gào khóc đòi.

Đông Xu ngồi ở buồng phía tây, bình tĩnh lắng nghe. Đây là cơ hội Đông Xu cho Vương Nguyệt Hoa. Nếu Vương Nguyệt Hoa bằng lòng tỉnh ngộ, cho dù bà ta tỉnh ngộ là vì hai đứa con trai, Đông Xu cũng sẵn lòng che chở bà ta sau này. Còn nếu bà ta vẫn chứng nào tật nấy, thì một người mẹ "cực phẩm" như vậy, Đông Xu không nuôi nổi. Sau này máu đều sắp bị cả nhà đó hút cạn rồi, còn phải cung phụng một người mẹ như vậy nữa sao? Đây cũng là lý do vì sao sau khi trở về, Đông Xu không trực tiếp đối đầu với đám người cực phẩm bên nhà bà ngoại, mà muốn để Vương Nguyệt Hoa tự mình giải quyết. Đây là một bài thử thách.

Trước đây, hễ thấy mẹ đẻ khóc lóc kể lể, hai cô con dâu xen vào vài câu, hai đứa cháu trai lại khóc nháo một chút là Vương Nguyệt Hoa sẽ mềm lòng. Suy cho cùng, từ nhỏ bà ta đã bị tẩy não rằng phải chăm lo nhiều cho anh trai em trai, phải giúp đỡ nhà mẹ đẻ. Bao năm nay, Vương Nguyệt Hoa cũng sống hồ đồ như vậy. Nhưng hiện tại Vương Nguyệt Hoa không nghĩ thế nữa. Nhìn cả nhà này bao năm vẫn diễn đi diễn lại đúng một vở kịch, Vương Nguyệt Hoa thấy lòng khó chịu. Bao năm nay họ đã lừa lấy đi của bà ta bao nhiêu lương thực, bao nhiêu đồ tốt. Chính vì sự nhẫn nhục chịu đựng của bà ta mà đã dung túng cho nhà mẹ đẻ cứ hút máu mình mãi. Vương Nguyệt Hoa không phải người máu lạnh, nhưng cũng không muốn mãi giống như quả bóng mềm để người nhà mặc sức bắt nạt. Bà ta bằng lòng cho người nhà mẹ đẻ một cơ hội.

Nghĩ thông suốt những điều đó, Vương Nguyệt Hoa ưỡn thẳng lưng, nói với cô em dâu vừa mở miệng: "Em nói muốn giới thiệu đối tượng cho con Điềm Điềm nhà chị à? Cũng được, em xem mà làm mai mối đi. Có điều con Điềm Điềm cũng mười tám tuổi rồi mà chẳng có quần áo tử tế mà mặc. Chồng của em không phải làm ở cửa hàng cung tiêu sao? Chị không có tem phiếu, hay là em dâu xem giúp con Điềm Điềm kiếm trước hai mảnh vải tốt về, rồi kiếm thêm ít xà phòng thơm, kem dưỡng da nữa. Bao giờ kiếm được tiền, chị sẽ trả lại em."

Vốn dĩ vừa nghe Vương Nguyệt Hoa không còn ngoan ngoãn nghe lời lấy thịt lấy lương như trước, Vương lão thái và hai cô con dâu đã có chút sững người. Giờ lại nghe con mồi béo bở này không cho họ hút máu nữa, lại còn định hút ngược lại của họ? Thế này còn ra thể thống gì nữa!

"Mày đúng là cái đồ ăn hại, ai cho mày lá gan mà còn dám nhòm ngó đến chồng của con Hồng Mai! Con bé Điềm Điềm nhà mày mà cũng đòi mặc quần áo mới à? Đáng lẽ phải gả nó cho lão già góa vợ nhà lão Nhị để đổi lấy năm mươi cân lương thực mới phải!" Hai cô con dâu còn chưa kịp phản ứng, Vương lão thái đã chủ động nhảy xổ ra, nhắm thẳng đầu Vương Nguyệt Hoa mà tát một cái! Tốc độ vừa nhanh vừa mạnh, hoàn toàn không giống cái vẻ sắp tắt thở đến nơi mỗi khi bà ta ăn vạ thường ngày.