Thế giới 1 - Chương 14: Đồ tham ăn ở thập niên 70

Lữ Đào nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng, không nói một lời. Hai đứa em gái cô nhìn một cách đáng thương, nước miếng chảy cả ra mà không biết, nhưng cũng chỉ có thể nhìn chứ không được ăn. Rõ ràng trong nhà, người chăm chỉ nhất chính là bố mẹ cô, thế nhưng đến khi được ăn chút đồ ngon, nhà cô lại chẳng được một miếng nào. Bà nội Lữ không ăn, chia cho Lữ lão một miếng, rồi lại chia cho hai người con trai mỗi người một miếng. Phần thịt của bố Lữ Đào cuối cùng còn bị Lữ Thụ dỗ dành lấy mất.

Suốt cả quá trình, Lữ Nhị Căn không hề nhìn ba cô con gái đáng thương của mình lấy một cái, còn ngây ngô cười đi lấy lòng bọn Lữ Thụ. Một tia ấm áp còn sót lại nơi đáy lòng Lữ Đào hoàn toàn tan biến, tim cô nguội lạnh. Nhưng cô không vội làm ầm lên, chiêu cuối cùng vẫn còn ở phía sau, cô muốn hoàn toàn cắt đứt với cái nhà này, cả đời không qua lại! Chỉ là hiện tại cô vẫn còn chút hy vọng với mẹ ruột của mình; cô và hai đứa em gái cũng cần một người lớn ở bên cạnh. Người đó không phải là Lữ Nhị Căn, ông ta căn bản không có lòng thương con, ông ta chỉ biết thương con nhà người khác. Không còn lựa chọn nào khác, Chu Tiểu Thảo là lựa chọn duy nhất.

Chu Tiểu Thảo trong lòng cũng rất khó chịu, đặc biệt là khi nhìn hai cô con gái nhỏ nước miếng chảy ròng mà đến chút canh thịt cũng không được chia, Chu Tiểu Thảo căm hận sự bất lực của chính mình.

Vương Nguyệt Hoa bị kí©h thí©ɧ không nhẹ, cũng sợ mẹ đẻ mình ngửi thấy mùi thịt, ngày hôm sau lại đến khóc lóc ăn vạ. Vì vậy, hôm sau trời chưa sáng bà ta đã dậy, hiếm khi chịu bấm bụng thắp đèn dầu, đem hết số thịt đã ướp kỹ bỏ vào hai cái hũ. Gần hai mươi cân thịt, sau khi cho hết vào, Vương Nguyệt Hoa lại lấy thêm chút lương khô. Trong nhà cũng không có lương thực ngon, toàn là bột cao lương và bột ngô, mỗi thứ một ít. Ước lượng một hồi, số lương thực này chắc đủ cho Khương Quốc ăn khoảng mười ngày, nếu thực sự không đủ, sau này bà ta sẽ mang thêm đến. Chuẩn bị xong những thứ đó, bà ta lại đi gọi Khương Quốc dậy, làm cho cậu hai cái bánh bột ngô, giục cậu vội vàng đi ngay từ lúc trời chưa sáng.

Khương Quốc trong lòng cũng có chút nặng trĩu, thực ra cậu cũng không muốn rời nhà lắm. Nhưng nhà quá nghèo, nếu cậu không nỗ lực, cái nhà này cả đời này cứ vậy mãi. Hơn nữa, cơ hội này là do em gái đã liều mạng mới có được, cậu phải biết trân trọng.

"Mẹ, con sẽ thường xuyên về thăm mẹ." Nông trường hơi xa, đi bộ chắc cũng mất khoảng một tiếng rưỡi, nhưng Khương Quốc cảm thấy mình vẫn có thể thường xuyên về nhà. Dù sao, cậu cũng có sức khỏe.

"Làm việc cho tốt vào, mẹ không có bản lĩnh, cũng không giúp được gì cho hai anh em bây đâu, tự mình cố gắng kiếm nhiều công điểm một chút, sau này biết đâu có thể cưới được vợ." Nói đến câu cuối, Vương Nguyệt Hoa lại khóc.

Lúc hai mẹ con đang nói lời tạm biệt, Đông Xu đột nhiên xuất hiện, lặng lẽ không một tiếng động, khiến hai mẹ con giật nảy mình: "Lên đường đi, tranh thủ trước lúc rạng đông là có thể đến nông trường rồi. Cố gắng thể hiện tốt, hôm nay còn có thể kiếm đủ công điểm đấy."

Khương Quốc gật đầu, vốn ăn nói vụng về, cuối cùng cũng không nói được gì, chỉ lẳng lặng cúi đầu rời đi. Vương Nguyệt Hoa đứng phía sau không ngừng lau nước mắt, cuối cùng nhìn Đông Xu, không dám nói gì, lại quay về phòng. Bà ta bây giờ có chút sợ đứa con gái này.

Hôm nay công việc vẫn là gieo hạt. Buổi sáng lúc người ghi công điểm phân tổ cho Đông Xu, đám thanh niên trai tráng đều run cầm cập. Ngay cả Hàn Chiêu, người có thể chất tốt nhất, cũng có chút e ngại. Đêm qua anh ta đã bấm bụng đổi một cân thịt, ăn hai lạng, số còn lại đều ướp muối để dành ăn sau. Để bồi bổ thể lực, trước khi ngủ anh ta còn ngâm chân nữa chứ, nhưng hôm nay bắp chân vẫn đau ê ẩm. Ngày thường anh ta làm việc không hề lười biếng, nhưng bị mệt đến thảm hại như vậy thì đây là lần đầu tiên.

Người ghi công điểm thấy không ai dám cùng tổ với Đông Xu cũng thấy đau đầu.

"Là lỗi của tôi, tại tôi thể hiện quá tốt." Trước tình hình đó, Đông Xu cười nhạt lên tiếng, khí thế của đại ma vương đột nhiên tỏa ra, khiến đám thanh niên sợ hết hồn.

Cuối cùng vẫn là Hàn Chiêu chịu áp lực mà nhận. Không còn cách nào khác, thể lực anh ta tốt nhất, có thể chịu đựng được.

Buổi sáng hôm đó, Đông Xu gieo hết bốn mươi lăm cân hạt giống, Hàn Chiêu thiếu chút nữa là mệt đến phát khóc. Một thằng đàn ông to xác, ngày thường làm việc rất giỏi, công điểm kiếm được nhiều hơn người khác, vậy mà thiếu chút nữa bị một cô nhóc làm cho mệt đến phát khóc. Hàn Chiêu cũng thấy tuyệt vọng lắm chứ.

Buổi sáng công việc kết thúc, lúc đội trưởng thổi còi, Hàn Chiêu cố nén cơn đau ở bắp chân đang run lẩy bẩy, nhìn Đông Xu thong thả đi về nhà.

"Đúng là không phải phụ nữ bình thường." Hàn Chiêu nhìn bóng lưng Đông Xu, nghiến răng thở dài.

Trong khi đó, lũ người nhà mẹ đẻ chuyên hút máu kia của Vương Nguyệt Hoa cuối cùng cũng ngửi được mùi thịt, kéo đến nhà họ Khương đúng vào lúc bữa trưa.

"Ối chao, đây không phải là Điềm Điềm sao, càng ngày càng xinh đấy nhỉ." Đông Xu vừa bước vào cổng sân thì đã thấy bà mợ cả béo như quả bóng, nở nụ cười toe toét đi về phía mình.

Thời buổi này mà còn có người phụ nữ béo được như vậy, Đông Xu thực sự cũng rất kinh ngạc.

Ngoài bà mợ cả, bà mợ út cũng đến. Bà ngoại lúc này đang loanh quanh ở chỗ bếp núc. Vương Nguyệt Hoa cầm khăn lau qua lau lại, tai thì nghe mẹ đẻ nói. Hai đứa cháu trai của bà ngoại cũng được dắt theo, đứa nào đứa nấy được nuôi cho đen béo tròn quay, chẳng giống con nhà đã từng chịu khổ chút nào. Ít nhất so với người nhà họ Khương vừa nghèo vừa gầy, hai thằng cháu nhà họ Vương này trông rắn chắc thật đấy.