Chương 2: Sức như mèo con

Ai bảo ký chủ bị người ta gài bẫy vào đây làm chi.

[Lại đi chùi mông cho con quỷ nhỏ Tinh Vãn chứ gì.]

Kinh Vân Đoan cười không để tâm, cử động tay chân một chút, lâu rồi cô không có được một cơ thể vừa vặn thế này, có chút vui vẻ.

[Không phải đâu ký chủ, ân oán giữa cô và bà chủ, chúng tôi sẽ không can thiệp.]

Con ngỗng trắng cuộn tròn trong ổ của nó trong không gian hệ thống: [Thế giới này vốn không phải nhiệm vụ của cô.]

Nhưng mà...

Thái Thanh Giới của họ tôn thờ một nguyên tắc, gọi là đã đến thì đến rồi, tiện tay làm một nhiệm vụ rồi đi cũng được.

[Thiên Đạo của thế giới nhỏ này có việc muốn nhờ cô, nhưng mà ừm...]

Thiên Thiên cũng đang ngơ ngác, những gì nó biết cũng chẳng nhiều hơn ký chủ là bao: [Thiên Đạo hiện tại chỉ nói, bảo cô đến chơi game của thế giới này.]

[Ký chủ, cô có thể nhận, cũng có thể không nhận.]

Những ký chủ như Kinh Vân Đoan có quyền lựa chọn nhiệm vụ, huống hồ, nhiệm vụ này, thật sự là một tai nạn bất ngờ.

[Tạm thời đừng trả lời, xem tình hình thế nào đã.]

Kinh Vân Đoan rất thận trọng, đặc biệt là...

Về phương diện giao thiệp với Thiên Đạo, cô có chút kinh nghiệm, không phải Thiên Đạo nào cũng thật thà chất phác, ngược lại, đa số Thiên Đạo của các thế giới nhỏ đều lắm mưu nhiều kế, vừa keo kiệt vừa tư bản, lại còn bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, chó không tả nổi.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ qua loa, Kinh Vân Đoan ngắm nhìn gương mặt mình, khẽ "chậc" một tiếng: "Lâu rồi không được thấy gương mặt thuận mắt thế này."

Trước đây khi làm nhiệm vụ, phải mang gương mặt của người khác, lúc nào cũng không quen.

Thiên Thiên: [...]

[Ký chủ, tôi xin trịnh trọng nhắc lại lần thứ ba nghìn sáu trăm năm mươi hai, tên của tôi là Kình Thiên.]

Không phải Thiên Thiên gì hết.

Một bên là Kình Thiên, một bên là Thiên Thiên, nghe mất cả khí thế.

Kinh Vân Đoan làm như không nghe thấy, chỉ dùng tinh thần lực xoa xoa đầu con ngỗng lớn, rồi quay người đi xem tình hình của người phụ nữ xui xẻo kia.

Một kẻ ăn mày, cộng thêm một...

[Ngỗng lớn, cô ấy có phải mỹ nữ không?] Thẩm mỹ của Kinh Vân Đoan không tốt, cao thấp xấu đẹp trong mắt cô cũng sàn sàn như nhau, cô chỉ thấy mặt mình là thuận mắt, chứ cũng không cảm thấy mình đẹp đến mức nào.

Ngỗng lớn Kình Thiên: [...]

[Tôi thì biết cái gì?]

Nó là ngỗng, ngỗng thì biết thưởng thức dung mạo con người đâu chứ.

Ký chủ tự cho mình thông minh tuyệt đỉnh, không ngờ cũng có lúc hỏi câu ngớ ngẩn như vậy.

Kinh Vân Đoan "ồ" một tiếng, dù sao thì cũng là một kẻ ăn mày cặp với một người phụ nữ, tình tiết thật là tào lao.

Nàng nửa nằm trong bồn tắm, Kinh Vân Đoan đưa tay vỗ vỗ lên mặt người nọ: "Này, tỉnh lại đi."

Trì Thính Vũ đã có chút ý thức, chỉ là... khó khăn lắm mới qua được một đợt, cơ thể có chút mềm nhũn không còn sức lực, thấy gã lang thang ban nãy lại đến gần, nàng định đẩy người đó ra, lại nghe thấy một tiếng cười trầm thấp.

Như đang cười nhạo nàng.

Quả nhiên, giây tiếp theo Trì Thính Vũ liền nghe tên lang thang đó nói một câu: "Sức như mèo con."

Trì Thính Vũ: ...

Nàng cố gắng dùng thêm chút sức, nhưng cơ thể thật sự không nghe lời.

Sau khi xác nhận người không sao nữa, Kinh Vân Đoan xả hết nước lạnh đi, tiện tay lấy một chiếc khăn tắm, lau lau đầu cho nàng, rồi lại kéo nàng về giường như cũ, đặt khăn tắm bên cạnh: "Những chỗ khác cô tự lau đi nhé, kẻo cô lại tưởng tôi có ý đồ xấu chiếm tiện nghi của cô."

Làm xong tất cả, tay Kinh Vân Đoan chạm đến nắm cửa, do dự một lúc, như nhớ ra điều gì, cô quay đầu lại bổ sung một câu với người trong phòng: "Còn nữa, không cần cảm ơn."

Trì Thính Vũ vừa mở mắt ra đã tức đến độ phải nhắm lại lần nữa.

Ai sẽ cảm ơn cậu ta vậy??? Ai mà thèm cảm ơn cậu ta chứ???

[P/S: Trong truyện có một tình tiết đăng ký kết hôn, lúc đó viết hơi ngáo nên quên mất tuổi kết hôn, tóm lại là hai mươi tuổi đăng ký, cứ coi như là thiết lập riêng của tôi đi ʕᵕᴥᵕʔ, chủ yếu là do tôi... không muốn sửa nữa.]