Anh lại kéo cô ngồi vào lòng mình. Rồi như sực nhớ ra, vừa nãy đi vội, có khi cô chưa ăn gì.
Anh đứng dậy, gõ cửa phòng bên cạnh: "Triệu Nghĩa, đi mua ít đồ ăn giúp."
Triệu Nghĩa thò đầu ra, cười nói: "Anh, em mua sẵn rồi." Rồi đưa qua vài cái bánh bao và ít bánh ngọt.
Lãnh Phong mang đồ ăn về phòng. Hai người cùng ngồi ăn, uống chút nước. Lâm An Nhiên ăn xong thì thấy Lãnh Phong vẫn nhìn chằm chằm mình. Cô ngại ngùng hỏi: "Mặt em dính gì à?"
"Ừ, chỗ này." Anh khẽ lau khóe miệng cho cô.
Cuối tháng Sáu, thời tiết đã nóng. Lãnh Phong ôm Lâm An Nhiên nằm trên giường. Cô nghiêng người dựa sát vào anh, cảm nhận một cảm giác an toàn chưa từng có. Lãnh Phong nhìn người đẹp trong vòng tay, dưới ánh đèn dịu nhẹ, ôm cô thật chặt, hôn lên đôi bàn tay mảnh mai.
Trong lòng Lâm An Nhiên có chút lo lắng dù sao cũng là nam nữ độc thân ở chung phòng.
Bất ngờ, Lãnh Phong cúi xuống hôn cô, đè cô xuống giường, hôn cô mãnh liệt: "An Nhiên, anh yêu em..."
Nghe thấy nhịp thở dồn dập của anh, cô vòng tay ôm lấy cổ anh, chủ động đáp lại: "Em biết." Cô vừa nói, vừa bắt đầu cởϊ qυầи áo. Chỉ mặc một bộ đồ ngủ, chưa mấy chốc đã trút bỏ.
Lãnh Phong nhìn cô, lại cúi xuống nhặt đồ mặc lại cho cô, nhẹ nhàng nói: "Chờ đến đêm tân hôn, lúc đó em hoàn toàn thuộc về anh, anh cũng vậy."
"Ừ!" Cô khẽ đáp.
"Ngủ thôi, em cũng mệt rồi." Anh vỗ về.
Lâm An Nhiên dần thả lỏng, nằm yên trong lòng anh rồi thϊếp đi lúc nào không hay. Lãnh Phong nhìn cô ngủ say trong vòng tay mình, trên môi nở nụ cười mãn nguyện. Cứ thế, họ yên bình chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm.
Khách sạn nằm ngay mặt phố, mới sáng đã nghe tiếng rao bán đồ ăn sáng. Lâm An Nhiên mở mắt, cảm giác như có ánh nhìn đang dõi theo mình. Cô mở mắt ra là ánh mắt đầy tình cảm của anh. Cô như bị hút vào đó.
Lợi dụng lúc cô còn ngủ, Lãnh Phong đã phơi quần áo trời nóng, chỉ qua một đêm là khô. Hai người mặc đồ xong, cùng rời khỏi khách sạn. Ánh nắng ban mai phủ lên người họ một lớp ánh sáng nhẹ.
"Đi thôi, anh đưa em đi ăn sáng."
Họ đến quán ăn gần đó. Bà chủ nhìn đôi trai xinh gái đẹp, cười tấm tắc: "Đúng là xứng đôi!"
"Ăn nhân gì đây?"
Lãnh Phong nhìn cô: "Em thích gì gọi đi, anh ăn theo em."
Lâm An Nhiên gọi hai bát hồ lạt, sáu cái bánh bao. Ăn xong, cô sực nhớ hôm nay phải đến bệnh viện gặp viện trưởng, giờ cũng vừa đẹp.
Cô quay sang nói: "Hôm nay em phải đến bệnh viện phỏng vấn. Anh..."
"Anh đợi em gần đó. Xong rồi mình về nhà anh." Lâm An Nhiên nghe giọng điệu chắc chắn, chỉ biết gật đầu.
Cô bước vào bệnh viện, đoán chắc Viện trưởng Trần đã xuất viện. Tới trước văn phòng, cô gõ cửa: "Chào chị, tôi tìm Viện trưởng Trần."
Cô gái trẻ hôm qua còn tỏ vẻ khó chịu, nay vừa nghe tên “Viện trưởng Trần” lập tức đứng dậy: "Anh ấy có dặn rồi, chắc chị là chị An Nhiên đúng không? Mời chị đi theo."
Lâm An Nhiên theo cô gái vào văn phòng, nhẹ gõ cửa. Bên trong vang lên giọng nói quen thuộc: "Mời vào!"
Cô bước vào, thấy Viện trưởng Trần đứng dậy chào đón: "An Nhiên, mời ngồi."
Lâm An Nhiên ngồi xuống, nói thẳng: "Viện trưởng Trần, tôi đến để xin việc."
"Chào mừng. Vậy định khi nào đi làm?"
Cô mừng rỡ, không ngờ mọi việc lại suôn sẻ đến vậy: "Cảm ơn viện trưởng đã tin tưởng. Tôi còn chút việc, hai hôm nữa sẽ đến. Còn lương thì..."
Viện trưởng nghĩ đến tài năng của cô, liền nói: "Với năng lực của cháu, cháu thấy bao nhiêu là hợp lý?" Thấy cô không nói gì, ông tiếp lời: "Thế thế này nhé, một trăm tệ một tháng được chứ?"
Nghe đến “một trăm tệ ”, cô choáng váng. Thời điểm này, công nhân giỏi lắm cũng chỉ được năm sáu chục, con số này hơi cao...
Cô định mở lời thì ông đã cắt ngang: "Quyết vậy đi! Hai hôm nữa đến gặp tôi, tôi đưa chái về khoa."