Chương 15

Cô ra mở cửa rồi quay lưng đi thẳng. Cao Nhị Sơn nhìn bóng lưng thon thả kia mà sững sờ đây là Lâm An Nhiên sao? Mới mấy ngày không gặp mà gầy đi nhiều quá... Thật khó tin!

Anh ta bước vào, nói: “Em... em là Lâm An Nhiên thật à?”

Lâm An Nhiên vắt chân, cười: “Không phải tôi thì là ai? Tôi gầy rồi, đầu óc cũng tỉnh táo hơn, anh thấy không quen à?”

“Nhìn em bây giờ... cũng tốt thật đấy.” Lần này Cao Nhị Sơn không chửi mắng gì, trong lòng anh ta thấy cô có nét gì đó rất cuốn hút nhưng lại không nói rõ được là gì.

Lâm An Nhiên thấy anh ta cứ nhìn mình chằm chằm, bèn nói: “Mai chúng ta đến cục dân chính ly hôn đi. Gọi bố mẹ anh tới bàn luôn một thể.”

Cao Nhị Sơn nghe vậy thì hơi sững người. Ban đầu đúng là anh ta định ly hôn nhưng không ngờ lại bị cô giành trước. Tự dưng thấy có gì đó sai sai. Anh ta lắp bắp: “Cái đó... để mai rồi tính...” Nói rồi vội đóng cửa lại.

Lâm An Nhiên nhìn vẻ mặt khó hiểu của anh ta, cười nhạt: “Không phải anh thích được sánh đôi với nhân tình à? Giờ lại nuốt lời?”

Ở thập niên 80 không có mấy hoạt động giải trí, huyện lị nghèo nàn này còn chưa có điện. Buổi tối im ắng đến kỳ lạ, khiến cô có chút không quen. Nến cũng dùng hết rồi, cô lại không có tiền mua. Cô thổi tắt đèn dầu trên bàn, chuẩn bị nằm nghỉ thì...

Bên ngoài vang lên tiếng gọi gấp gáp: “Nhị Sơn! Mau qua xem, con nhà bác Vương bị hóc hạt táo rồi, đưa nó đi bệnh viện đi!”

Lâm An Nhiên nghe thấy có trẻ con bị hóc, lập tức bật dậy, thay đồ, mở cửa chạy theo đến nhà bác Vương. Vừa vào đã thấy đứa con trai nhỏ của bác, mặt tím tái, thở không nổi. Cô không kịp nghĩ ngợi, ôm lấy đứa bé từ phía sau, cúi người, dùng hết sức vỗ mạnh vào lưng nó lập tức áp dụng phương pháp Heimlich cấp cứu.

Sau mấy cú vỗ dứt khoát, hạt táo cuối cùng cũng văng ra khỏi cổ họng.

Bác Vương thấy con trai mặt mày hồng hào trở lại, thở bình thường được rồi, liền nắm tay cô cảm ơn: “Cảm ơn cháu! Không có cháu, đứa nhỏ chắc tiêu rồi...” nói mà mắt đỏ hoe.

Bác kéo thằng bé lại, nói: “Tiểu Lâm, qua cảm ơn chị dâu cứu mạng con đi!”

Lâm An Nhiên nghe vậy thì vội nói: “Cháu chỉ giúp chút thôi, không cần cảm ơn đâu ạ.”

Bác Vương nhìn cô gầy đi rõ rệt, lại xinh đẹp ra, sáng còn cười nhạo cô, giờ cô chẳng hề chấp nhặt, ngược lại còn ra tay cứu giúp, bác cảm thấy vô cùng áy náy.

Bác quay sang mọi người: “Nghe bảo An Nhiên từng học y, đúng thật không sai!”

Mọi người đồng loạt vỗ tay.

Thằng bé lao vào ôm Lâm An Nhiên: “Chị xinh đẹp, lại tốt bụng, sau này lớn lên em nhất định sẽ cưới chị!”

Mọi người nghe Tiểu Lâm nói thì đều cười: “Nhóc con, cô ấy là chị dâu của cháu đấy.”

Bị mọi người trêu chọc, Tiểu Lâm có chút ngượng ngùng, lại nói: “Sau này ai bắt nạt chị dâu, cháu nhất định không tha cho hắn...”

Cao Nhị Sơn vừa đúng lúc nghe thấy, cũng vừa kịp nhìn thấy một loạt động tác của Lâm An Nhiên, đồng tử khẽ co lại, miệng hơi há ra.

Anh ta còn đang thắc mắc từ bao giờ cô biết cứu người, trước đây chỉ nghe nói cô từng học qua trường y, không ngờ cũng có chút bản lĩnh. Anh ta nhìn giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cô, mấy ngày không gặp đã gầy đi nhiều, trông lại càng mảnh mai.

Mọi người nghe đứa trẻ nói thì cũng chẳng để tâm, chưa mấy chốc đã tản đi hết. Lâm An Nhiên về đến nhà, vừa định đóng cửa thì một bàn tay to vươn tới chặn lại. Chặn ngay trước mặt cô, giọng điệu nhàn nhạt: “Sao? Không cho tôi về nhà à?”

Lâm An Nhiên liếc anh một cái, đáp: “Tôi cứ tưởng anh không về nữa cơ.”

Nói rồi quay người đi vào trong, bất chợt nhớ ra lúc nãy Trần Diễm có tới. Quay đầu nhìn anh nói: “Tình nhân của anh vừa mới đến tìm đấy.”