Chương 45

Rốt cuộc là vấn đề ở đâu? Lúc đi học, Ôn Kỳ Yên vừa trả lời tin nhắn của người mua hoa vừa suy tư. Hoa đã bán hết trước khi tan học.

Cô vươn vai, định sau này dậy sớm hơn để xử lý hoa tươi.

Cô bỗng nhiên nghĩ đến, Riar có bệnh sạch sẽ, không lẽ là vì tối qua mình khóc đến nước mũi tèm lem, làm anh ghê tởm sao?

Không đúng rồi, tối qua anh còn đưa khăn giấy cho mình mà, sau đó anh còn an ủi mình nữa chứ.

Đưa khăn giấy!

Chuyện chính là từ lúc đó đã không ổn rồi. Ôn Kỳ Yên vỗ trán, cô quên cảm ơn Riar.

Nhất định là vậy rồi, nhìn dáng vẻ cứng đờ của anh là biết Riar chắc chắn là lần đầu tiên an ủi người khác. Mình không cảm ơn, có lẽ là cảm thấy mất mặt nên giận.

Ăn xong bữa trưa, Ôn Kỳ Yên lặng lẽ kéo đầu bếp sang một bên, bảo tối nay không cần đến.

Cô hiện tại vô cùng biết ơn việc mình đã học được cách nấu ăn trong thời gian cách ly ở kiếp trước, nếu không bây giờ thật sự không có tài nghệ gì để bày tỏ lòng biết ơn.

Dân dĩ thực vi thiên (dân lấy ăn làm đầu), Ôn Kỳ Yên định trốn học buổi chiều, dùng nguyên liệu còn lại để làm một bữa tiệc lớn cho Riar, hàn gắn lại mối quan hệ đang trên bờ vực sụp đổ.

Đáng tiếc, cô không những đánh giá cao tài nghệ nấu nướng của mình, mà còn xem nhẹ sự khó khăn khi nấu ăn trong thời đại công nghệ cao.

Trời đất ơi, mấy cái nút đủ màu sắc này dùng để làm gì vậy?

Nắp lò nướng rốt cuộc mở kiểu gì?

Không phải, nút nào là để xào nhanh vậy?

Ôn Kỳ Yên đầu óc choáng váng, loay hoay nửa ngày cuối cùng quyết định từ bỏ việc thử sức với món khó, lấy ra một cái nồi điện nhỏ, định nấu món mì gà.

Cô lo lắng nếu mình không cẩn thận làm nổ tung nhà bếp, Riar sẽ càng tức giận hơn.

Sau khi tan học, Riar không kiên nhẫn từ chối mấy Omega muốn làm quen, rồi buồn bã trở về.

Trải qua một ngày, Riar càng nghĩ càng thấy gần đây mình đối xử với Ôn Kỳ Yên có chút quá tốt, khiến Alpha này trước mặt anh càng ngày càng phóng túng.

Hỏi cô vài câu mà cứ như bị ủy khuất lớn lắm vậy.

Làm ơn, anh mới là Omega cần được che chở chứ?

Riar càng nghĩ càng tức giận, mở cửa mới nhận ra điều không ổn.

Người đang bận rộn trong bếp hình như không phải đầu bếp. Riar mở to mắt nhìn, sao lại là cô?

Nấu nướng rõ ràng là môn học bắt buộc của Omega, anh vì không thích khói dầu nên chưa bao giờ chịu đi học.

Ôn Kỳ Yên, một Alpha, thế mà lại biết nấu ăn sao?

Chắc chắn có quỷ! Mí mắt Riar giật giật mạnh mẽ: “Ôn Kỳ Yên! Cô đang làm cái quái gì vậy!”

Tiếng mắng quen thuộc vang lên, Ôn Kỳ Yên trong lòng thở phào nhẹ nhõm, đúng là mùi vị này rồi, sảng khoái!

“Anh về rồi à, hôm nay tôi làm món mì rất ngon, anh có muốn thử không?”

Riar nghi ngờ nhìn cái nồi trong tay Ôn Kỳ Yên đùi gà bóng bẩy, rau xanh mướt, nấm mũm mĩm, trứng chiên tròn xoe, sợi mì dai dai, trông cũng ra dáng ra hình đấy chứ.

Ôn Kỳ Yên vẻ mặt nghiêm túc: “Món mì này tên là mì gà gia đình hạnh phúc!”

Riar mơ màng ngẩng đầu, xuyên qua làn hơi nóng bốc lên, ngũ quan lạnh lùng của nữ Alpha dịu đi rất nhiều, đôi mắt cong cong còn có một chút đắc ý không che giấu được.

Tim Riar bỗng nhiên lỡ một nhịp, sau gáy cũng hơi nóng lên. Anh ho một tiếng cố tỏ ra bình tĩnh: “Cô trốn học chính là vì làm cái này sao?”

Ôn Kỳ Yên chớp chớp mắt: “Đúng vậy, để cảm ơn anh, lúc tôi buồn anh đã không cười nhạo tôi, còn đưa khăn giấy cho tôi, cho nên tôi cố ý làm món mì gà yêu thích của tôi cho anh nếm thử.”

[Ai thèm chứ!]

[Đồ keo kiệt đến cùng cực!]

Những lời khắc nghiệt cứ quanh quẩn trên đầu lưỡi, nhưng lại bị nuốt xuống. Riar buồn bực không nói tiếng nào ngồi xuống ghế ăn, một bát mì nóng hổi đặt trước mặt anh.