Đội trưởng đội bảo an nhìn cô bằng ánh mắt của kẻ ngốc: “Lần sau mấy chuyện này không cần báo cáo. Số 3, số 8, số 13, số 29, số 46, chỉ mấy người thôi, nhìn tinh mắt lên một chút, hôm nay toàn là khách quý đó. Được rồi, những người còn lại làm gì thì làm đi.”
“Đại ca, lần trước toàn bọn họ, lần này cũng nên đổi người chứ.” Những người không được chọn lập tức vây quanh đội trưởng. Hai gã Alpha kia cũng chẳng còn tâm trạng để ý đến cô.
Ôn Kỳ Yên nhân lúc hỗn loạn, cầm bộ đồng phục bảo an lẻn vào phòng thay đồ của nhân viên. Trừ cái nhược điểm là đồng nghiệp quá hiếu chiến, thì phải nói là môi trường làm việc này thật sự không tệ. Ký túc xá riêng từng người kèm tiệc buffet cho nhân viên. Sáng nay ăn sáng suýt chút nữa cô tự làm mình nôn ra. Nhờ vậy mà cô cũng hiểu rõ vì sao giờ làm việc lại biếи ŧɦái đến vậy.
Thứ nhất là nhờ vào thể chất siêu cường của Alpha. Thể lực của Alpha thường gấp ba lần Beta và năm lần Omega.
Thứ hai là đồ ăn đều được thêm thuốc hồi phục sơ cấp, ngủ bốn tiếng là có thể hồi phục năng lượng.
Nghe nói người ở các thành phố trung tâm còn ăn thuốc hồi phục cao cấp hơn, chỉ cần ngủ hai tiếng là đủ.
Đúng là quá cuốn, tư bản ngày càng có nhiều chiêu trò mới.
Thay bộ đồng phục bảo an mới tinh, Ôn Kỳ Yên ngẩn ngơ nhìn mình trong gương. Đây là lần đầu tiên cô nghiêm túc ngắm nhìn khuôn mặt mới của mình kể từ khi nhập vào cơ thể này.
Mái tóc lỡ được buộc gọn sau đầu, hai sợi tóc không vâng lời rủ xuống giữa lông mày. Đôi mắt hình trái xoan, đuôi mắt hơi cụp xuống, nhưng bất ngờ lại có một cái cằm sắc bén như lưỡi dao, trông chẳng dễ chọc chút nào.
Làn da trắng bệch kiểu lâu ngày không thấy ánh nắng, ẩn hiện chút tái xám. Đôi môi lại đỏ tươi. Xương quai xanh và xương bả vai nhô lên cho thấy nguyên chủ của cơ thể này không được nuôi dưỡng tốt, có lẽ đều là cơ bắp gầy rộc.
Cuối cùng, Ôn Kỳ Yên tự nhận xét: “Uống máu không chảy máu.”
Cô mỉm cười với chính mình, nữ Alpha lạnh lùng lập tức biến thành ánh dương ấm áp ngày đông.
“Hệ chó, đây tuyệt đối là hệ chó!” Ôn Kỳ Yên xoa cằm: “Nhan sắc này ở thời đại của mình mà debut là đủ sức rồi.”
Chỉ là, cô ghé sát gương, sao càng nhìn càng thấy nữ Alpha này giống mình kiếp trước đến lạ?
Tên giống nhau, diện mạo tương tự, chẳng lẽ đây là lý do cô xuyên vào cơ thể này?
Ôn Kỳ Yên trầm tư, đôi lông mày bất giác nhíu lại. Càng nghĩ đầu càng to.
Xoạt! Cô mở vòi nước định rửa mặt cho tỉnh táo.
“Không nghĩ ra thì đừng nghĩ nữa.”
Đây là châm ngôn sống của cô, dù sao thì phận nô ɭệ tư bản cũng chẳng cần khả năng tư duy độc lập.
“Số 96 Ôn Kỳ Yên, đến văn phòng tôi một chuyến!”
Tai nghe bỗng nhiên truyền đến giọng của đội trưởng đội bảo an. Ôn Kỳ Yên giật mình. Chết tiệt, chẳng lẽ ngày đầu tiên đi làm đã bị bắt quả tang trốn việc rồi sao?
“Số 29 bị thương mặt, xương sườn cũng gãy mấy cái, hiện đang ở phòng y tế.” Đội trưởng đội bảo an nhẹ nhàng nói ra tin tức đáng sợ. “Ôn Kỳ Yên, tôi thấy cô rất nhanh nhẹn, ừm, lại từng học đại học nữa, cô thay số 29 lên đó, nhớ kỹ là ít nói, cứ đi theo những người khác hành động.”
Mười phút sau, Ôn Kỳ Yên đã thay bộ đồng phục phục vụ màu đen, cùng bốn đồng nghiệp còn lại sải bước vào thang máy riêng dẫn lên sảnh tiệc tầng thượng.
Cửa thang máy từ từ khép lại, qua khe hở có thể thấy những Alpha không được chọn đầy mặt phẫn nộ. Lúc này cô thật sự trở thành kẻ thù chung của mọi người.