Chương 54

Riar mơ màng nhìn về phía bàn tay mình, nơi đó vẫn còn thoang thoảng mùi hương của Alpha.

Tại sao khi ấy tỉnh dậy lại không thấy ai bên cạnh, lại sợ hãi đến vậy? Tại sao khi nhìn thấy nữ Alpha kia vội vàng phủi sạch quan hệ, lại càng không thể kiểm soát được sự tức giận?

Riar xoa bóp mày, trong đầu hiện lên một vài hình ảnh nữ Alpha ôm anh dịu dàng hôn lên tuyến thể của anh, răng nanh sắc bén nhẹ nhàng cọ qua tuyến thể.

Khoảnh khắc đó anh thậm chí đã nghĩ đến tương lai, nếu sau khi đánh dấu, gia tộc không chấp nhận mối quan hệ của họ, cùng lắm thì bỏ trốn.

Nhưng ấy cố tình không làm vậy. Cô ổn định trấn an mình, giúp mình tiêm thuốc ức chế, sự bình tĩnh đó khiến anh trông như một trò cười.

Cho đến bây giờ cô vẫn vẻ mặt vô tội thành thật. Riar cảm thấy mình có hàng vạn câu chất vấn muốn tuôn ra, nhưng lòng tự trọng của Omega không cho phép anh mở miệng. Những câu chất vấn đó chỉ đọng lại ở cổ họng, nghẹn đến mức ngực anh đau nhói.

Mặc dù anh hiện tại rất cần Alpha trấn an một lần nữa.

Nửa ngày không nghe thấy Riar mắng mỏ, Ôn Kỳ Yên kỳ lạ ngẩng đầu lén nhìn. Riar rũ mắt lẳng lặng ngồi ở mép giường, không biết đang suy nghĩ gì.

Trời đã rất sáng, ánh nắng chiếu vào sườn mặt anh. Khoảng cách này, cô thậm chí có thể nhìn thấy những sợi lông tơ mịn trên mặt Riar. Dáng lưng hơi cong hiện ra vài phần cô đơn.

Trong lòng cô bỗng nhiên khẽ động, hậu tri hậu giác rằng mình vừa rồi có phải đã nói sai điều gì không.

Nếu Riar tức giận, dù có đánh cô, cô đều có thể hiểu được, nhưng tại sao anh lại bi thương, mơ hồ đến vậy.

Rốt cuộc là sai ở đâu? Ôn Kỳ Yên cũng theo đó mà mơ hồ.

“Kỳ phát tình sẽ không vô duyên vô cớ đến sớm. Tôi đã kiểm tra rồi, là vấn đề của nấm.” Riar đột nhiên mở miệng.

“?” Trời ạ, hết vỗ mông ngựa đến vó ngựa nhưng lại là sai! Ôn Kỳ Yên sợ hãi ngẩng đầu.

“?”

Ôi trời! Kỳ phát tình của Riar đến sớm thế mà lại là vì cô nấu cơm sao?

Cái loại nấm đó là loại phổ biến nhất mà, cô làm sao biết Riar sẽ bị dị ứng chứ? Ôn Kỳ Yên khóc không ra nước mắt, cũng không biết số dư tài khoản ít ỏi của cô có đủ để bồi thường không nữa.

Riar nhàn nhạt nói: “Đầu bếp tôi đã sa thải rồi, anh ta không nghiêm túc kiểm tra bảng nguyên liệu dị ứng của tôi.”

Đúng rồi, đồ ăn đâu phải cô mua! Ôn Kỳ Yên thở phào nhẹ nhõm.

Cô khổ sở mặt mày, chắp tay trước ngực cúi chào Riar: “Thiếu gia tốt bụng của tôi ơi, làm ơn, có thể cho tôi xin một bản danh sách các nguyên liệu anh bị dị ứng được không?”

Mùi tin tức tố sắt thép như có như không, theo cử động của nữ Alpha từ từ bay tới. Riar cảm thấy tuyến thể của mình hơi nóng lên. Thuốc trấn an sắp mất đi hiệu lực. Anh cố gắng kìm nén tiếng thở dốc trong cổ họng, xua tay ra hiệu cho Ôn Kỳ Yên đi ra ngoài.

Dù linh hồn anh vẫn luôn khao khát, anh cũng không muốn được cái người vô tâm trước mặt này trấn an.

Nhìn thấy Riar xua tay, khóe mắt Ôn Kỳ Yên lướt qua một nụ cười. Cô đã nói mà, Riar chính là người ngoài lạnh trong nóng, chuyện nhỏ nhặt này sao anh lại so đo với cô chứ?