Cô vội vàng ôm người ngồi xuống sofa, tay phải ôm lấy vai Riar, đầu anh vẫn dựa vào ngực cô. Ôn Kỳ Yên đặt anh lên sofa, tay trái cẩn thận mở thuốc trấn an, trong lòng thầm đọc lại quy trình thao tác ghi trên hộp thuốc.
Trước tiên khử trùng, rồi tiêm, rút kim, dán băng bảo vệ...
Mũi kim lạnh lẽo thăm dò chạm vào tuyến thể, giây tiếp theo Riar như một con ngựa đang l*иg lộn, giận dữ hất đầu, cơ thể cũng bắt đầu vặn vẹo điên cuồng.
Ôn Kỳ Yên ngay lập tức dùng mu bàn tay mình chặn mũi kim tiêm chệch. Tê, đau quá!
Trời ơi, tại sao lại để cô phải chịu đựng sự hành hạ này!
Ôn Kỳ Yên trấn an Riar đang phát cuồng, một tay mở quang não, nhập câu hỏi: [Omega trong kỳ phát tình không hợp tác tiêm thuốc trấn an thì làm sao?]
[Ép buộc có thể gây tổn thương không thể hồi phục cho tuyến thể của Omega. Nếu không có người đánh dấu phù hợp, có thể trước tiên phóng thích một ít tin tức tố Alpha mô phỏng để trấn an Omega, sau đó mới tiêm thuốc trấn an tin tức tố.]
“?” Tin tức tố Alpha mô phỏng, cô tìm cái thứ đó ở đâu ra chứ.
Ôn Kỳ Yên ngẩng đầu đánh giá xung quanh phòng. Không biết ký túc xá sinh viên có trang bị loại đồ vật này không. Chắc là không, nơi này dù sao cũng là khuôn viên trường học thần thánh, không phải nơi thanh sắc gì.
À, không đúng rồi! Ôn Kỳ Yên “sách” một tiếng. Chẳng phải bản thân cô chính là một Alpha sống sờ sờ hay sao?
Mắt cô đảo tròn loạn xạ. Nếu phóng thích một chút tin tức tố có thể trấn an Riar, giúp anh hợp tác để cô tiêm thuốc trấn an, vậy thì cô phóng thích một chút tin tức tố thì có sao đâu.
Hơn nữa vừa nãy cũng không phải là chưa từng thả ra, giờ giả vờ cũng đã muộn. Hiệu quả của người thật chắc chắn tốt hơn hiệu quả mô phỏng.
Nhưng tiền đề là không thể để Riar biết. Trong lòng Ôn Kỳ Yên có một trực giác rằng, nếu để Riar biết, kết cục của cô sẽ rất thảm. Dù sao Riar cũng rất ghét Alpha và sự nghèo nàn.
Không may là, cô lại hội tụ đủ cả hai: một Alpha nghèo khó.
Hơn nữa, Alpha và Omega khác biệt, vạn nhất lại bị phán tội lưu manh, bị bắt vào tù thì thảm rồi.
Chờ tiêm xong thuốc trấn an, Riar ổn định hơn một chút, cô sẽ đi bật hệ thống lọc không khí tuần hoàn, như vậy sẽ vạn phần an toàn.
Nghĩ là làm, Ôn Kỳ Yên kéo cổ áo xuống, lộ ra tuyến thể của mình, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Riar, chuẩn bị phóng thích tin tức tố!
“Hả? Sao lại không có gì?”
Ôn Kỳ Yên nhắm mắt lại, tập trung cao độ, một lần nữa cố gắng phóng thích tin tức tố.
Sao vẫn không phản ứng vậy? Cô nhíu mày, đưa tay sờ lên tuyến thể của mình. Không biết có phải vì tin tức tố của cô là sắt thép lạnh lẽo mà tuyến thể cũng lạnh giống tin tức tố.
Phải nóng mới đúng chứ, Ôn Kỳ Yên có chút mơ hồ.
Nhưng trước đây rõ ràng cô đã phóng thích rồi mà, chẳng lẽ tuyến thể của cô có vấn đề?