Chương 48

Chuyện đánh dấu chắc chắn là không thể. Thứ nhất cô không biết cách, thứ hai không phù hợp, thứ ba nếu cô đánh dấu Riar, chờ Riar tỉnh táo lại chắc chắn sẽ biến cô thành tiêu bản mất.

Vì vậy cô trực tiếp bỏ qua hai gợi ý đầu tiên, quyết định đi tìm thuốc trấn an.

Một cơ thể mềm mại không xương cốt đột nhiên quấn lấy cô. Cơ thể Ôn Kỳ Yên lập tức cứng đờ. Mùi hoa cam nồng nặc lúc này như hữu hình, dường như muốn chui thẳng vào lỗ mũi. Cô cúi đầu, nhìn thấy một đôi tay trắng nõn, thon dài, đang siết chặt vòng eo cô.

Đôi tay ấy sạch sẽ, đầu ngón tay hồng hồng. Ôn Kỳ Yên ngẩn người một lát.

Chủ nhân của đôi tay như giận vì cô không phản ứng, bỗng nhiên siết chặt hơn. Ôn Kỳ Yên không nhịn được rên lên một tiếng, cơ thể rất thành thật mà phản ứng lại.

Trong sự mơ hồ, trong phòng xuất hiện một mùi hương lạnh lẽo của sắt thép. Tin tức tố hoa cam sung sướиɠ vọt tới.

Omega phía sau như được trấn an, sung sướиɠ phát ra một tiếng thở dài, ôm chặt hơn.

“Thật kỳ lạ.” Ôn Kỳ Yên lẩm bẩm: “Mình bị làm sao vậy?”

Không được! Công việc sẽ mất! Sẽ bị biến thành tiêu bản!

Ý nghĩ này bỗng nhiên xuất hiện trong đầu. Cô hung hăng cắn lưỡi mình, giơ tay tự tát một cái thật mạnh, loạng choạng ngã xuống sàn cạnh giường, ý thức cuối cùng cũng tỉnh táo được vài phần.

Riar bị cô kéo theo cùng ngã xuống đất, bất mãn rầm rì.

[May mà hành động kịp.] Ôn Kỳ Yên còn sợ hãi. Suýt nữa thì cô đã làm theo bản năng Alpha rồi.

Cái cơ thể chết tiệt này! Cô mắng thầm, không bận tâm đến Riar nữa. Cô bò dậy, lảo đảo chạy vào phòng vệ sinh, khóa chặt cửa, mặc nguyên quần áo dùng nước lạnh xả vào người.

Mùi gì đó? Ôn Kỳ Yên nhìn chằm chằm mình trong gương. Nước bắn theo gò má cô nhỏ giọt xuống bồn rửa, bắn tung tóe những bọt nước nhỏ li ti.

Cô nắm lấy cổ áo mình, dùng sức ngửi một chút. Mùi sắt thép lạnh lẽo xông thẳng lêи đỉиɦ đầu, cuối cùng cô hoàn toàn tỉnh táo lại.

Hóa ra đây là mùi tin tức tố của chính cô, mùi sắt thép lạnh lẽo.

Ôn Kỳ Yên lần đầu tiên ý thức được ý chí của mình vẫn rất kiên cường. Dưới sự dụ hoặc của Omega cấp S+, cô vẫn có thể ngồi suy nghĩ mà không loạn.

Không đúng rồi, cấp A+ có lợi hại đến mức đó sao? Cô không khỏi có chút nghi ngờ.

“Đông” một tiếng, Ôn Kỳ Yên bỗng nhiên hoàn hồn. Chết rồi, Riar vẫn còn nằm trên đất.

Đẩy cửa ra, Riar nửa tựa vào tường, một bộ dạng thất hồn lạc phách. Ôn Kỳ Yên thở dài một hơi, lòng không hiểu sao mềm đi.

Công việc bây giờ thật sự càng ngày càng khó khăn. Cô bế Riar lên theo kiểu bế công chúa, định đặt anh trở lại giường trước, rồi mới đi tìm thuốc trấn an.

Riar được bế lên, ngay lập tức vòng tay ôm lấy cổ Ôn Kỳ Yên, đầu cọ mạnh vào ngực cô.

Ôn Kỳ Yên cảm thấy ngực mình ngay lập tức nóng lên như có một lò lửa nhỏ, bỗng nhiên có một cảm giác dị lạ. Cô nhìn Riar trong lòng mình. Omega vốn luôn miệng lưỡi sắc bén, không tha cho ai, giờ đây như một đứa trẻ lạc đường tìm thấy nhà, vẻ mặt mãn nguyện.

Tháo bỏ lớp vỏ bọc hào nhoáng và kiêu căng, cô lần đầu tiên nhìn thấy Riar dịu dàng và ngoan ngoãn đến vậy, cứ bám lấy cô như con mèo trắng nhỏ cô từng nuôi khi còn bé.

Từ góc độ này, cô chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu Riar. Mái tóc nâu mềm mượt được ánh đèn chiếu lên tạo thành vầng sáng. Không biết Riar dùng loại dầu gội gì mà chất tóc tốt đến vậy. Ánh mắt Ôn Kỳ Yên vô thức liếc xuống dưới.