Ánh mắt Ôn Chích Viêm gắt gao dõi theo bóng dáng Đại học Trung Tâm dần thu nhỏ lại trên cửa sổ. Hắn nâng tay trái ấn vào cửa sổ lạnh băng. Tay Riar luôn lạnh như vậy.
Khóe miệng hắn nở một nụ cười, trước mắt hiện lên dáng vẻ Riar quật cường cuối cùng cũng khuất phục nghĩ: [Omega xinh đẹp luôn có chút đặc quyền, tiền đề là không thể đi ngược lại lẽ thường]
Một tuần tiếp theo trôi qua thật sự rất nhanh. Ôn Kỳ Yên cảm thấy cuộc sống của mình phong phú và quy củ hơn bao giờ hết mỗi ngày đi học, nghe nhạc, đi dạo, thỉnh thoảng từ chối vài tên Alpha.
Về đến ký túc xá còn được ăn món ngon do đầu bếp năm sao tự tay làm. Ôn Kỳ Yên đã lâu lắm rồi mới cảm nhận được một thứ hạnh phúc bình dị như vậy.
Tất nhiên, với điều kiện là Riar không nổi giận.
Ai có thể nói cho cô biết tại sao thế giới lại tuyệt vời như vậy, mà Riar lại hay cáu kỉnh đến thế?
Không ai có thể nói cho cô. Ôn Kỳ Yên không ngừng sờ soạng, mày mò, giờ đây về cơ bản mỗi ngày chỉ bị mắng một trận.
Tính ra không lỗ. Kiếp trước mỗi ngày tăng ca còn phải nghe lão sếp chó má so bì, thỉnh thoảng còn bị lôi ra làm bia đỡ đạn. Cả năm bận rộn kiếm tiền đến chết, còn không đáng giá bằng số tiền mà chiếc thẻ “rách nát” Riar tùy tiện ném cho cô.
Hơn nữa, cô bây giờ ít nhiều cũng là một lãnh đạo, dưới trướng quản lý bốn Alpha.
Ôn Kỳ Yên mỗi khi ban ngày bị mắng, tối về đều sẽ đến khu vệ sĩ, gọi bốn cấp dưới ra, tìm một nơi không người, không có camera giám sát, lấy danh nghĩa huấn luyện để “đánh” một trận. Mấy ngày trôi qua, kỹ năng cận chiến của cô tăng lên, tâm trạng cũng sảng khoái, còn khả năng chịu đòn của cấp dưới cũng được nâng cao.
Còn về tâm trạng của họ ư? Chỉ có thể tự giải quyết bằng nội chiến.
Tối thứ Sáu, Ôn Kỳ Yên thay đồ thể thao, theo thường lệ đi đến khu vệ sĩ để xả hơi một trận. Trên đường về cô ngâm nga một giai điệu nhỏ, tâm trạng vui vẻ không tả xiết.
Không ngờ, khi sắp đến khu ký túc xá Omega, một bóng đen từ bụi cây vọt ra, vừa vặn chắn trước mặt cô.
Ôn Kỳ Yên giật mình, quang não suýt nữa rơi xuống đất. Cô nâng chân định đá người, bỗng nhiên nhớ ra hiện tại đang ở khu vực có camera giám sát, đành phải cứng nhắc chuyển cú đá thành một cú chào hỏi.
Một giọng nói kinh ngạc vang lên: “Học muội, em làm gì vậy?”
Giọng nói này sao mà quen tai thế nhỉ?
Bóng đen tiến lên một bước, đèn đường chiếu vào mặt hắn. Ôn Kỳ Yên nhìn kỹ lại, trời ạ, lại là tên Alpha điệu chảy nước đó!
Diêm Phi mặc một bộ đồ thường, gương mặt hơi hốc hác. Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, thế mà gầy đi một vòng.
Mắt hắn thâm quầng, vừa nhìn là biết thiếu ngủ trầm trọng, trong ánh mắt tràn đầy sự quan tâm.
Ôn Kỳ Yên tránh bàn tay Diêm Phi vươn tới, nghiêng người đứng thẳng dậy. Nhất thời không biết nên nói gì.
Cô nói gì cũng không thể giải thích được hành vi chào hỏi đột ngột này của mình!
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nhân vật cô đang đóng trước mặt Diêm Phi là một Omega “đầu óc có vấn đề”, hành vi chào hỏi đột ngột này chắc cũng hợp lý thôi.
Diêm Phi nhìn Omega trước mặt hơi xuất thần. Mấy ngày không gặp, cô vẫn thuần khiết và xinh đẹp như vậy, tựa như một đóa hoa sơn chi.